Donnerstag, 8. Oktober 2020

Thơ Tình Chùm 618

 

 

Trần Gian Nhuốm Sầu

cảm xúc từ 4 câu thơ của Hiền Châu

 

Châu phun ngọc nhả thơ song thất

Gió nồm nam ngây ngất đáng yêu

Mảnh mai cành liễu liêu xiêu

Sương giăng vầng nguyệt mĩ miều môi xinh

 

Vầng trán rộng hành tinh say đắm

Mắt long lanh thấm đẫm bài ca

Hai câu lục bát tấu hòa

Dập dìu ong bướm nhụy hoa mỉm cười

 

Hương phấn rụng lả lơi non nước

Hồ thủy ngân rạo rực toàn thân

Ô hay cát sĩ tần ngần

Dừng chân ướm hỏi bần thần xốn xang

 

Hợp ý nguyện tình lang thuở trước

Hán Nguyên buồn thổn thức Chiêu Quân

Xứ Hồ nhạn lạc non ngàn

Thi nhân nhỏ lệ trần gian nhuốm sầu

 

Bao thế kỷ dãi dầu mưa nắng

Nhìn thấy nhau cay đắng làm sao

Đại duơng sóng vỗ dạt dào

Nửa vòng trái nghẹn ngào Hà - Châu!

 

*"Gió vừa đụng rung rinh nhành liễu

Trăng dãn đều sương nhiễu vây quanh

Hoa đêm khẽ toả hương lành

Thậm thò cồn cỏ thâu canh hé cười"

 

8.6-2015 Lu Hà

 

 

 

 

Ngọc Kia Giếng Nọ

Tri ân nữ sĩ Trần Hiền Châu: Thư Gửi Anh Chàng Trung Hoa

 

Nước Âu Lạc thời xa xưa ấy

An Dương Vương nhờ cậy nỏ thần

Kim Quy hiến tặng móng chân

Bắn ra ngàn phát chẳng cần xông pha

 

Triệu Nam Hải ranh ma qủy quái

Mẹo xâm lăng biên ải mù sa

Thiết tha khắc khoải canh gà

Tình thơ gửi tới Lu Hà lệ rơi !

 

Cung đàn hạc đất trời cẩm tú

Nước non ơi! muôn thuở nghe chăng

Mỵ Châu Trọng Thủy bẽ bàng

Tình yêu bi lụy dở dang lỡ làng

 

Duyên còn nợ mơ màng thổn thức

Đất Cao Miên rạo rực hồn mây

Nỉ non trăng gió vui vầy

Nửa vòng trái đất ngất ngây thế này

 

Nước giếng nọ đắm say ngọc sáng

Chuyện xưa nay cay đắng xiết bao

Trong mơ xao xuyến dạt dào

Bình minh thức dậy nghẹn ngào Hiền Châu!

 

11.6.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Giọt Sầu Em Gửi Cho Ai

gửi tặng Mai Hoài Thu

 

Giọt sầu em gửi cho ai

Thơ chưa kịp đọc u hoài thiên thu

Thương em đường vắng hoang vu

Trái tim giá lạnh âm u mảnh hồn

 

Biết rẳng vương vấn nỗi buồn

Mối tình dang dở biển cồn sóng dâng

Tóc mây lõa xõa lâng lâng

Có nghe anh gọi mấy tầng không gian ?

 

Gập ghềnh sỏi đá vô vàn

Đa tình tự cổ trăng ngàn khổ đau

Dù cho cỏ úa hoa nhàu

Nỗi niềm thổn thức phai màu vàng son

 

Còn người còn nước còn non

Trần gian ai đó vẫn còn nhớ em?

Bâng khuâng giấc mộng nư thèm

Then cài cửa đóng buông rèm đợi ai?

 

Dìu nhau lên vọng nguyệt đài

Bướm hoa thuê thỏa canh dài mưa thâu

Sáng ngày lã chã hạt châu

Bờ mi ướt đẫm giọt sầu tương tư!

 

10.6.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Nỗi Niềm Cố Quốc

Thơ trả lời nữ sĩ Trần Hiền Châu : Ôi Tổ Quốc

 

Thơ cô gửi bao điều chan chứa

Để lòng tôi tứa máu cô ơi!

Quê hương cách biệt chân trời

Xóm làng heo hút cảnh đời lầm than

 

Ôi tổ quốc giang san hùng vĩ

Mà nghìn năm thế kỷ bi ai

Nắng mưa dầu dãi u hoài

Ba miền quằn quại canh dài lệ chan

 

Từ ải bắc máu tràn thây đổ

Tiếng quân reo voi ngựa Bà Trưng

Đến khi đại thắng tưng bừng

Bạch Đằng sóng vỗ một rừng gươm dao

 

Kể sao hết anh hào dũng sĩ

Cơn lâm nguy quốc sỉ đứng lên

Thiếu gì tuấn kiệt thiếu niên

Quần thoa cứu nước chủ quyền quốc gia

 

Nay nhắm mắt ô kìa lũ giặc

Hoàng Trường Sa bỏ mặc quân Tàu

Lưỡi bò chẳng chặt cho mau

Miếu đền lạnh lẽo một màu khói sương

 

Thơ cô viết đau thương sầu tủi

Trái tim tôi thui thủi một mình

Chập chờn thổn thức oai linh

Hồn thiêng sông núi bóng hình mờ xa

 

Bao thống thiết nhạt nhòa giọt lệ

Trần Hiền Châu kể lể hoài vương

Nỗi niềm lữ khách tha phương

Xót xa thế hệ thê luơng cọc còi !

 

10.6.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Nhuốm Màu Băng Tang

thơ tri ân nữ sĩ Trần Hiền Châu: Tổ Quốc Tôi

 

Nghe nức nở cung đàn Sở Quốc

Trần Hiền Châu thổn thức canh thâu

Lu Hà nhỏ giọt u sầu

Trương Lương ai oán mái đầu xanh xao

 

Bao sĩ tử anh hào ngày trước

Hồn linh thiêng dạo bước quân hành

Cuốc kệu rặng liễu kinh thành

Có nghe gió khóc tranh giành biển đông

 

Mồ vô chủ cánh đồng cỏ úa

Nước non ơi Một thuở tiên rồng

Mà sao lau lách mênh mông

Lá rơi lạnh lẽo dòng sông tủi hờn

 

Thế chiến quốc đòi cơn trỗi dậy

Bạch Đằng Giang chỉ thấy sương sa

Giong buồm nửa đọan sơn hà

Đông đô đại phố lầu ngà Tàu ô

 

Buồn lãnh thổ sông hồ hải đảo

Vong quốc nô láo nháo gọi nhau

Họ hàng ỷ thế làm gìau

Xóm làng xơ xác nhuốm màu băng tang

 

Thế là hết bẽ bàng dân tộc

Giống Lạc Hồng còi cọc lớn lên

Nợ nần chồng chất triền miện

Dân đen phờ phạc tài nguyên cạn dần !

 

Đàn con trẻ thân tàn ma dại

Nơi gậm cầu cóc nhái bắt ăn

Mẹ cha bạc bẽo khó khăn

Trèo đèo lội suối rình săn bới đào

 

Thèm khúc sắn củ đao chẳng có

Miền sơn khê đau khổ dư thừa

Bản làng hiu hắt phên thưa

Đói nghèo bệnh tất chẳng chừa tha ai

 

10.6.2015 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen