Huyệt Sầu Thiên Thu
Yêu ai, ai chẳng thẫn thờ
Tìm trong ảo giác vật vờ gió mây
Để rồi sầu mộng đêm ngày
Gom bao nhiêu chuyện đắm say mơ màng
Thăng Long Hoài Cổ (thanglonghoaico.blogspot.com) Những ai tôi tin tưởng, được sự ủy nhiệm của tôi có thể in thành sách hay đăng tải thơ văn của tôi lên mạng để nhằm phổ biến tình cảm tâm hồn của tôi với đồng bào với tổ quốc Việt Nam và những ai đó có thể đọc được chữ Việt Nam. Về lâu về dài cũng là để lưu truyền cho hậu thế, tránh sự nhầm lẫn mạo nhận tên tuổi của tôi, sau khi tôi đã trở về quê hương vĩnh hằng.
Huyệt Sầu Thiên Thu
Yêu ai, ai chẳng thẫn thờ
Tìm trong ảo giác vật vờ gió mây
Để rồi sầu mộng đêm ngày
Gom bao nhiêu chuyện đắm say mơ màng
Tình Yêu Là Gì?
Yêu là giết linh hồn một nưả
Còn nưả kia tỉnh táo làm người
Khi yêu mà phải thiệt thòi
Dở khôn dở dại bồi hồi nôn nao
Tình Nghiã Phu Thê
Mười năm cách trở đôi nơi
Quan san muôn dặm khôn nguôi nhớ chàng
Cô đơn phần mộ bẽ bàng
Kể sao cho xiết dở dang nhỡ nhàng
Hỏi Tranh Tố Nữ
Hỏi bao nhiêu tuổi cô mình
Chị xinh em cũng xuân tình kém chi
Thói đời thêu dệt thị phi
Nghìn năm còn cái xuân thì vẫn xanh
Nàng Thơ Ơi !
Ta không thể yêu người phụ bạc
Chỉ say thơ thổn thức bạn tình
Cả hai đôi lưá chúng mình
Nỉ non ân ái bóng hình bên nhau...
Hồn Thơ Suối Lệ
Bởi người phụ bạc không yêu
Hồn thơ chan chưá sớm chiều nỉ non
Bạn tình chung thủy đòi cơn
Vỗ về giấc ngủ lệ tuôn đôi hàng...
Kỷ Niệm U hoài
tặng Hoà Đàm
Em đợi mãi...muà thu chẳng đến
Để sương về nhớ hẹn bên sông
Nơi đây nóng lạnh bất thường
Muà thu biền biệt vấn vương u hoài...
Cúc Vàng Cỏ Dại
Cứ mỗi bận thu về gió thoảng
Để hồn Thu bảng lảng phương nao
Lá vàng tan tác lao xao
Trời xanh nhỏ lệ nghẹn ngào xót đau...
Mộng Hồn Canh Thâu
Căn phòng trống trải lẻ loi
Sáng ra tỉnh mộng chân đồi chim kêu
Lòng băng tuyết giá tiêu điều
Ngậm ngùi ẻo lả dáng Kiều soi gương
Điên Vì Tình
Năm em mười bảy anh hai bảy
Mối tình duyên bởi tại từ đâu...
Thơ đề lá thắm trao nhau
Âm thầm dan díu mộng đầu ngát xanh