Mittwoch, 23. Dezember 2020

Thơ Tình Chùm 639

 

Thông Cáo Thần Dân

cảm xúc tấm ành của Việt Hà

 

Dung dăng dung dẻ

Hai bông cúc trẻ

Một chị một em

Hỏi đi đâu thế ?

 

Hoa bướm đầy mình

Xúng xính bình minh

Làn môi hé nở

Nụ cười xinh xinh

 

Bầu trời rung rinh

Sáng cả hành tinh

Xôn xao vũ trụ

Thẹn thùng thần linh

 

Ai là Việt Hà ?

Tớ cũng Lu Hà

Lu - Việt hai họ

Cùng chung một nhà?

 

" Quan quan thư cưu *

Tại hà chi châu

Yểu điệu thục nữ

Quân tử hảo cầu"

 

Sâm si hạnh thái

Cành chưa có trái

Vườn trầu bỏ hoang

Cau đang tìm hái

 

Tu mi nam tử

Anh nào hay chữ

Muốn được làm quen

Lên trang phây búc

 

Trái tim thúc giục

Lửa lòng sôi sục

Thì hãy mau mau

Gà kêu cúc cúc

 

Hoàng hôn lục tục

Tiên sẽ về trời

Gió còn lả lơi

Nhanh lên kẻo muộn

 

Chàng nào cũng muốn

Vậy phải thử tài

Thi đàn trần ai

Kén ra giải nhất

 

Mong cha sẽ gật

Mời lên thiên đình

Yến tiệc xập xình

Phố phường thông cáo!

 

Ô hay phò mã

Tìm ở nơi đâu

Khắp cả tinh cầu

Năm châu bốn biển.

 

*Trích trong kinh thư

10.8.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Than Ôi Má Đào

tự cảm xúc thơ tặng Hiền Châu: Xin Đừng Quên Nhau

 

Chàng Thôi Hộ thương người con gái

Dưới gốc đào êm ái Hiền Châu

Kìa ai lững thững bên cầu

Phải Lu Hà đó mái đầu tương tư

 

Thôi Cát Sĩ như từ sống lại

Mấy nghìn năm tê tái mầm cay

Niềm ân ý ái còn say

Nam kha hồ điệp đêm ngày sầu ly

 

Nghe sóng vỗ diệu kỳ khúc nhạc

Việt thường ơi! Xào xạc canh thâu

Bát âm trống phách đàn bầu

Tình lang thổn thức đượm mầu trần ai

 

Hoa đào nở gót hài hoàng hạc

Dạ minh châu ngơ ngác chim muông

Phải đâu trăng gió xã xuồng

Hằng Nga thức dậy buông tuồng phấn son

 

Làn thu thủy nước non xa nhớ

Vượt trùng dương cò lả sương mơ

Mảnh mai tơ liễu trên bờ

Từng đàn cá lội lờ đờ dưới chân

 

Phạm tướng quốc tần ngần chi nữa

Nàng Tây Thi chan chứa thiết tha

Phù Sai đắm đuối mặn mà

Hồng nhan họa thủy xót xa nỗi niềm

 

Oan trái thế bên thềm trăng khóc

Suốt năm canh trằn trọc chẳng nguôi

Phù du bèo bọt nổi trôi

Nửa vòng trái đất than ôi má đào!

 

11.8.2015 Lu Hà

 

 

 

 

 

Cảm Xúc Bất Ngờ

viết về Huơng Giang

 

Hương Giang sao giống puppe

Như làn thu thủy đê mê hớp hồn

Cồn cào khao khát nụ hôn

Bế bồng thuê thỏa bồn chồn ngất ngây

 

Hồn tôi theo cánh gió mây

Tìm về cố quận vui vầy nước non

Bần thần rạo rực môi son

Thì thào thi sĩ có còn nhớ không?

 

Đêm qua lạc bến tiên bồng

Thuyền tình chấp chới bướm hồng xôn xao

Trúc mai lơi lả dạt dào

Thơ bay cánh hạc nghẹn ngào chứa chan

 

Sinh ra trong cõi dân gian

Mấy khi tao ngộ nồng nàn yến anh

Tiếng chim ríu rít trên cành

Nam Kha giấc mộng năm canh lụy sầu

 

Dù cho mưa nắng dãi dầu

Mới trông mà đã nặng bầu tương tư

Phượng cầu kìa Lạn Tương Như

Hoài lang dạ cổ chần chừ nỡ sao?

 

Thiếp mang phận liễu má đào

Chàng vương kiếp nợ lao đao hải hồ

Đại dương sóng vỗ lô nhô

Hải âu cánh trắng tê mô chốn nào?

 

10.8.2015 Lu Hà

 

 

 

 

 

Long Sàng Chuyển Rung

Chia sẻ tâm trạng buồn với Le Thuy: Facebook  Buồn Ghê

 

Bởi Thuy chưa ghé trang tôi

Phòng không rộng rãi đứng ngồi chẳng yên

Ngóng lòng thục nữ thuyền quyên

Nàng Ban  ả Tạ thôi miên mộng hồn

 

Cửa lim he hé bồn chồn

Chần chừ chi nữa sóng cồn đang dâng

Lửa lòng ngùn ngụt cao tầng

Mây hồng rạo rực lâng lâng bướm đào

 

Lu Hà trông ngóng khát khao

Nỗi niềm chưa thỏa thì thào vần thơ

Xem ra tráng kiện ai ngờ

Ngũ tuần hăm hở qua bờ lục xuân

 

Mong ai chớ có tần ngần

Đêm nay quỳnh nở bần thần đợi trăng

Nỉ non thỏ thẻ thiếp chàng

Thiên thần cảm động long sàng chuyển rung

 

Biển trào sôi sục thủy cung

Long Vương hốt hoảng hãi hùng tiên nga

Canh phòng cẩn mật cho ta

Trần gian thi sĩ  ngà ngà đang say

 

Hồn thơ  thổn thức đắng cay

Nghe như Tư Mã dang tay gảy đàn

Trác Văn Quân, lệ ứa tràn

Ngẩn ngơ phây búc chứa chan xuân tình

 

10.8.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Người Chân Thật

chuyễn thể thơ tự do của Phùng Quán: Lời Mẹ Dặn

 

Cha tôi mất năm tôi hai tuổi

Mẹ thương thôi mà tội má hồng

Suốt đời ở vậy không chồng

Chăn tằm dệt vải phòng không bóng người

 

Mẹ mong đợi tả tơi ngày tháng

Tôi lớn dần thầm lặng trôi qua

Thời gian đằng đẵng mái nhà

Nhớ hồi năm tuổi xót xa nghẹn ngào

 

Tôi nói dối lệ trào đôi mắt

Lòng mẹ buồn tím ngắt chiều thu

Phút giây vĩnh biệt vì sao

Cha còn gắng gượng thì thào tàn hơi

 

Nuôi dạy Quán thành người chân thật

Thế mẹ ơi! Chân thật là gì?

Khóc cười vui thích tùy nghi

Ghét yêu thì nói quản chi thâm thù

 

Chớ nói ghét thành yêu oan nghiệt

Chớ nói yêu thành ghét con ơi!

Ghi tâm khắc cốt nghe lời

Làm người chân thật trọn đời sắt son

 

Nếu ai hỏi khi con khôn lớn

Bé yêu ai vẹn trọn từ nay ?

Rằng: người chân thật thẳng ngay

Khinh thường lường gạt đổi thay lợi quyền

 

Họ cười nhạt chớ nên con vẹt

Học lời ai phọt phẹt bé con

Thờn bơn méo miệng bảo tròn

Rỉ tai lôi kéo nước non lập lờ

 

Lời mẹ dặn in tờ giấy trắng

Tâm hồn tôi từng chặng ai hay

Tự mình rèn rũa thẳng ngay

Nguyện thề chân thật đắng cay thành người

 

Chờ đợi mãi hai mươi lăm tuổi

Bé mồ côi được gọi nhà văn

Dù bao chướng ngại cản ngăn

Con đường kẻ sĩ khó khăn chẳng lùi

 

Tôi nhớ mãi ngậm ngùi mẹ dặn

Đời văn nhân lận đận xiết bao

Dù ai đè cổ kề dao

Ghét yêu minh bạch chẳng nao núng lòng

 

Dù mật ngọt thong dong sự nghiệp

Bả công danh chắng khiếp đảm tôi

Đảo điên chót lưỡi đầu môi

Trắng đen lẫn lộn tanh hôi lợi quyền

 

Sét có nổ xé nghiền thân xác

Giấy bút tôi tan tác bơ vơ

Dao tôi khắc đá  thành thơ

Nghìn năm còn đó chẳng mờ dấu phai

 

11.8.2015 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen