Donnerstag, 29. Juni 2023

Thơ Tình Chùm 276

 

Nàng Thơ Ơi !

 

Ta không thể yêu người phụ bạc

Chỉ say thơ thổn thức bạn tình

Cả hai đôi lưá chúng mình

Nỉ non ân ái bóng hình bên nhau...

 

Thơ nở nụ khi ta đau đớn

Bản tình ca khốn đốn tinh cầu

Hồn thơ chan chưá sắc màu

Dìu nhau đứng dậy mái đầu bạc phơ...

 

Đời vỡ mộng nhạt nhoà vũng máu

Xé nát tim hơi thở cõi lòng

Thơ tuôn ai oán tơ đồng

Cung đàn sóng gợn theo dòng sông trăng...

 

Thơ lồng lộn điên cuồng nuốt cả

Mảnh trăng mơ và nhả ra hương

Yếu mềm nũng nịu môi hường

Theo làn gió thổi canh trường đắm say...

 

Dáng thơ xinh vui vầy trau truốt

Phút giây thiêng da diết tâm linh

Xôn xao tới cưả thiên đình

Chư tiên cảm động chân tình thế gian...

 

Thơ bay bổng lên ngàn xuống biển

Cùng giai nhân lạc bến thiên thai

Bần thần tiên nữ thoát y

Trần truồng hoang dại đầm đià hạt sương...

 

Ghê sợ quá bốn phương trăng trối

Nàng thơ ơi! Đêm tối hãi hùng

Cô liêu bóng quỷ trập trùng

Hãy ôm ta chặt rợn rùng âm u...!

 

cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Hồn Thơ

23.10.1012 Lu Hà

 

 

 

Tránh Hoài Mãi Sao

 

Tôi vẫn nhớ mà sao chẳng muốn

Thấy người tôi yêu nhuốm nắng chiều

Phập phồng mong đợi bao nhiêu

Đưa tay hứng gió hương Kiều thanh cao

 

Tôi thích nép mình vào cánh cưả

Nhìn dáng nàng chan chưá thướt tha

Bước đi ngượng nghịu mặn mà

Lâng lâng rạo rực bóng tà đắng tây

 

Có lần bỗng dâng đầy mạch máu

Người tôi yêu đôi má đỏ bừng

Ngoài kia sóng vỗ lưng chừng

Lá vàng theo gió ngập ngừng lại bay

 

Cũng có lúc men cay sầu tủi

Một mình tôi thui thủi cô liêu

Gặp nàng tôi giả bộ kiêu

Sá gì cô gái mĩ miều đáng yêu

 

Rồi hối hận liêu xiêu chuếnh choáng

Thấy người yêu thấp thoáng bên bờ

Nhẹ nhàng cởi tấm hoa đào

Vốc tay đáy nước dạt dào xôn xao

 

Tôi đâu muốn đoạ đầy thân xác

Lén nhìn theo từng bước Tiểu Kiều

Phải tôi hay mắc cỡ nhiều

Nõn nà sắc đẹp tiêu điều hoàng hôn...!

 

cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Tôi Không Muốn Gặp

25.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Chết Dần Từng Đêm

 

Cha mẹ bỏ đi hương khói lạnh

Chê phận nghèo cám cảnh chị em

Giọt sầu lã chã từng đêm

Mà sao xuân vẫn vương thềm bóng trăng...

 

Em còn bé lắm hương thoang thoảng

Chị bước sang ngang chẳng chọn thuyền

Vui gì mà nghĩ đến duyên

Thu tàn nhắm mắt triền miên tháng ngày

 

Tiễn đưa chị đắng cay em khóc

Phận mỏng manh từng bước lần hồi

Nay đây mai đó chơi vơi

Đổi nơi nương tưạ tả tơi mấy lần

 

Cánh hoa rụng trần gian từng lưá

Lòng giá băng tháng héo ngày khô

Lăn tăn bọt nước hững hờ

Đêm sương trăng lạnh mịt mờ ai vương

 

Chàng xuất hiện hào quang rực rỡ

Hoa mười giờ chớm nở mượt mà

Dạt dào ong bướm la đà

Ái ân tầm tã chân cầu gió mưa...

 

Hương ngây ngất bao lâu nụ khép

Mở lòng yêu trọn kiếp hiến dâng

Hồn trinh phong kín tay chàng

Đê mê say đắm nhẹ nhàng thướt tha

 

Ai ngờ giưã đang muà hoa thắm

Tình lên men hương đợm cuồng si

Phồn vinh đô thị thầm thì

Ngưạ theo đường cũ đầm đià cỏ nhung

 

Chàng lưu luyến buông tuồng suồng sã

Chốn vui chơi sa đoạ đèn màu

Dẩm lên đau khổ dãi dầu

Mình em vò võ âu sầu cô liêu

 

Thế là hết những chiều gió lộng

Chút mong manh hy vọng mất rồi

Đời em thân xác tàn hơi

Mưa ngâu nặng hạt tuôn rơi phũ phàng

 

Người ta khóc dở dang bi lụy

Em không còn giọt lệ kêu than

Lửng lơ kià đám tro tàn

Sông tình đã cạn suối ngàn ráo khô

 

Xuân quá lưá dật dờ sớm tối

Chị lấy chồng như vậy yên thân

Còn em lận đận cơ hàn

Nhà tranh vách đất chết dần từng đêm...

 

Bởi số phận nghèo hèn từ bé

Em sinh ra cha mẹ mất rồi

Họ hàng thì lại xa xôi

Người khôn cuả khó mảnh đời lầm than.

 

cảm tác thơ Vũ Hoàng Chương: Đời Còn Chi

24.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Nắng Rơi Trưa Hè

 

Lòng tôi bỡ ngỡ từ đâu

Dâng em hết buổi xuân đầu đoá hoa

Tơ vàng huyền lộng ý đau

Tôi là đưá trẻ nhạt màu trong nôi...

 

Vì nghe mộng vẳng ra lời

Đất thêu hoa nở vòm trời xanh tươi

Mong tìm lưá bạn sánh đôi

Dập dìu mai trúc vào đời ngõ xưa

 

Hiu hiu dưới những rặng dưà

Thuyền tre nằm ngủ bóng vưà nắng trưa

Dịu dàng tiếng hát xa đưa

Cuả người con gái mặn mà niên hoa

 

Bâng khuâng giọt lệ nhạt nhoà

Lời yêu thoang thoảng máu hoà vào tim

Để tôi mê mải đi tìm

Áo xanh dải luạ như chìm trong mây

 

Nụ cười ánh mắt chân mày

Mát lành che nưả đôi tay ngọc ngà

Nàng là tất cả muà hoa

Vén rèm mây cưả sơn ca tấu trời

 

Thời gian... bụi trắng bồi hồi

Giật mình gà gáy nắng rơi trưa hè

Thẹn thùng ảo não ê chề

Bóng hồn hun hút sơn khê nẻo nào...?

 

cảm tác thơ Hồ Dzech: Trong Nắng Trưa

26.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Truyện Cổ Nước Bướm

 

Truyện cổ tích rằng: vua nước Bướm

Kén nhân tài hương đượm tân khoa

Có chàng đậu bảng thám hoa

Xứng danh họ Điệp trang gia bái đường

 

Không lấy trạng vua phong tước hiệu

Rồi gả cô gái rượu mến yêu

Như em anh chả nó điêu

Cấp xe tứ mã sớm chiều bên nhau

 

Nàng đẹp lắm mượt mà vóc liễu

Chẳng khác em yểu điệu thướt tha

Vợ chồng quan Thám la đà

Mải chơi lạc lối tìm đâu đường về

 

Trời sắp tối vườn lê hoa trắng

Đám mây hồng bảng lảng từ xa

Bà tiên lúc đó hiện ra

Sao mà đẹp thế ! Tiên mà em ơi!

 

Nàng công chuá sụt sùi nhỏ lệ

Em sợ lắm sứ xở người ta

Mênh mông kià ánh trăng ngà

Vi vu gió thổi quê nhà xa xôi

 

Bà thương hại cả đôi bướm dại

Hẳn hai con lạc lối đường về?

Cố hương dặm nẻo sơn khê

Hay là ngủ tạm liệu bề tính sau

 

Ở nhà ta thêu thuà gối gấm

Rượu bồ đào bánh tẩm mật ong

Ái ân cũng có sẵn giường

Mặc trời giông bão biển đông sóng gào

 

Vợ chồng bướm nghẹn ngào cảm động

Ở trọ đêm phòng rộng đuốc hoa

Sáng ra thấy lốt đổi da

Chồng là anh đó vợ là chính em.

 

cảm tác thơ Nguyễn Bính: Truyện Cổ Tích

24.10.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen