Freitag, 23. Januar 2026

Thơ Tình Chùm 346

 

Giấc Mơ Diệu Kỳ

thơ tặng cô gái hát trên mạng: Tìm Lại Giấc Mơ

 

Đào nguyên cô gái lạc rừng
Tóc mây vóc liễu rưng rưng lệ trào

Trái ngang tìm lại giấc mơ

Dập dìu ong bướm bên bờ đại dương

 

Con oanh thảng thốt bi thương

Dấu sương bụi cỏ vấn vương phũ phàng

Đêm dài nức nở bẽ bàng

Làm sao quên được bóng chàng thi nhân

 

Hồn thơ ấm áp nồng nàn

Cơn mưa bồng đảo chứa chan nghẹn ngào

Hang sâu sưởi ấm má đào

Trái tim bùng cháy lẽ nào chia ly ?

 

Sáng ra xếp lại tàn y

Gối chăn ướt đẫm đầm đìa hạt châu

Mắt nai tê tái u sầu

Tìm đâu ra bến giang đầu đợi anh ?

Cung đàn rên rỉ tàn canh

Đoạn trường thổn thức thương cành phù dung

Giấc mơ kỳ diệu não nùng

Mênh mông sóng ái trập trùng biển yêu !

5.5.2013 Lu Hà




Khép Hờ Cánh Cửa Tình

cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Đời Sẽ Về Đâu?

 

Chạnh lòng mối tương tư sầu muộn

Ngẫm đời mình đắm đuối vì yêu

Long đong mệnh bạc xuân kiều

Nhịp cầu ngang trái tiêu điều hoàng hôn…

 

Mà sao vẫn nguồn cơn buồn tủi

Đàn gà con cặm cụi mưu sinh

Ngày mai ánh sáng bình minh

Đêm dài thổn thức một mình lo toan…

 

Càng ao ước tủi hờn tuyệt vọng

Con sóng lòng biển động đòi cơn

Loay hoay cùng với ba con

Thác ghềnh vực thẳm trèo non băng đèo…

 

Còn ai nữa phận nghèo an ủi

Gá nghĩa cùng sớm tối với ta

Ái ân hạnh phúc chiều tà

Khói lam tuyết phủ trăng ngà lả lơi…

 

Tâm an định hết thời phiền não

Sống từng giờ hay cứ thả trôi

Ngắm chòm sao lạc lẻ loi

Bầu trời ảm đạm xa xôi nỗi niềm…

 

Đừng vương vấn trăng thềm bóng dạt

Cánh cửa tình khép chặt từ lâu

Muối sương lã chã trên đầu

Từng thu lá rụng chân cầu gió bay…

 

Tiếng ai gọi dãy bày tâm sự

Tỏ lòng thành tình tự thiết tha

Dặm trường bốn bể là nhà
Châu về Hợp Phố mặn mà còn chăng…?

Người xa lắc mênh mang trí tuệ

Tô Đông Pha một thuở phong trần
Hồn thơ réo rắt cung đàn

Theo dòng sông lệ ứa tràn biển sâu…!

 

5.5.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Em Cứ Ngỡ Ái Tình Sét Đánh

cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Dấu Xưa

 

Em cứ ngỡ ái tình sét đánh

Ngày đầu tiên lóng lánh mắt môi

Hiền từ nhã nhặn mỉm cười

Khoan thai mực thước mộng đời chờ mong…

 

Đưa tay dắt thiên bồng vọng tưởng

Áo bà ba rung động nước non

Dịu dàng bên dáng eo thon

Về làng soài tượng miệt vườn cây rung…

 

Rồi giã biệt ngỡ ngàng xao xuyến

Ánh trăng vàng quyến luyến làm sao

Cồn cào nghe tiếng sóng trào

Đại dương cách trở bến bờ lìa xa…

 

Tuổi hoa lại ngọc ngà nhung nhớ

Thuở ban đầu như đã hằng mơ

Thề nguyền đáy nguyệt duyên tơ

Dòng sông lũ cuốn mịt mờ sương rơi…!

 

Uổng công đã tin người hàng xứ

Khi yêu rồi sao đủ não cân

Tâm hồn lầm lạc trần gian

Chắt chiu kỷ niệm hoang tàn biển dâng…

 

Đài hy vọng dã tràng xe cát

Ngẫm đời mà chua chát đắng cay

Tình như giọt nước vơi đầy

Mãi Thần đổ rượu dạn dày xót xa…! *

 

Để được làm quan to, Ngô Khởi đã giết vợ. Chu Mãi Thần vì nghèo nên vợ bỏ đi lấy chồng khác. Sau Mãi Thần làm đến chức thái thú. Vợ quay lại Mãi Thần đổ ruợu xuống đất, bảo rằng: Nếu vớt được rượu cho đầy vào cốc sẽ được đoàn tụ.

4.5.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Huyệt Sầu Thiên Thu

tâm sự với Thimyngoc Huynh

Yêu ai, ai chẳng thẫn thơ
Tìm trong ảo giác vật vờ gió mây
Để rồi sầu mộng đêm ngày
Gom bao nhiêu chuyện đắm say mơ màng

Mộng tình ân ái dở dang
Chiều thu lá rụng bẽ bàng bèo trôi
Thiết tha e ấp bồi hồi
Để rồi băng gía chơi vơi nửa vời

Nhìn nhau chẳng nói nên lời
Giận hờn đôi ngả biển khơi trập trùng
Hương bay phảng phất lạnh lùng
Chập chờn le lói tận cùng bi ai…

Còn chi vẻ đẹp chương đài
Hoa rơi phấn rụng canh dài đêm thâu
Ba thu lá úa cỏ rầu
Gần nhau gang tấc nhịp cầu phân ly…

Lòng người chai đá lầm lỳ
Mặc cho vẻ ngọc kiêu kỳ ngẩn ngơ
Tình yêu khó hiểu làm sao?
Tưởng như đắm đuối nào ngờ bọt tan

Gặp nhau trong cõi trần gian
Tơ hồng chỉ rối trăm ngàn đắng cay
Từng thu lá rụng chất đầy
Phù du dâu bể dạn dày tuyết sương

Ái tình vọng tưởng tơ vương
Hồng nhan bạc mệnh đoạn trường khổ đau
Tương tư sao khỏi bạc đầu
Bấy nhiêu mà đã huyệt sầu thiên thu…!

1.11.2012 Lu Hà

 

 

Hoa Phụng Tiên *

 

Chê không đẹp mà buồn ủ rũ

Ba đóa hoa dàn dụa khóc than

Sinh ra trong cõi trần gian

Người đời ruồng rẫy nghèo nàn khổ đau…

 

Sống lay lắt rừng sâu suối vắng

Dáng thiên thần cay đắng làm sao?

Bồng lai tiên cảnh mộng đào

Từng đêm thổn thức lẽ nào quên hoa…?

Chàng David tự hào một thuở

Lập vương quyền chan chứa tình yêu

Qùy dương đắm đuối sớm chiều

Một nền Đồng Tước xuân Kiều héo hon…

 

Kìa Lã Bố nổi cơn sóng gió

Nàng Điêu Thuyền ảo não xót xa

Trót thương dưới ánh trăng ngà

Thiên phương họa kích Ôn Hầu lập công

 

Ngưạ xích thố Lạc Dương vạn nẻo

Đội kim quan bào đỏ trăm hoa

Oai phong rượu nhỏ hương nhòa

Suối reo thục nữ sương hòa lệ rơi!

Hoa Phụng Tiên người đời còn nhớ

Sầu thiên thu vạn cổ tương tư
Mà sao ai nỡ hững hờ

Yêu hoa dền dứ má đào ngẩn ngơ…!


* tôi qọi Hoa Qùy Dương là hoa Phụng Tiên, vì tôi nhớ đến Lã Bố hay David là biểu tưởng vẻ đẹp sức mạnh của đàn ông.

 

4.5.2013 Lu Hà




Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen