Chói Loà Bình Minh
cảm tác thơ Mai hoài
Thu: Linh Hồn Băng Giá
Tóc loã xoã linh hồn
băng giá
Trái tim câm tình đã
chết khô
Nhạc sầu lạc lõng hư
vô
Cạn dòng lá thắm mịt mờ
tối tăm...
Lê chân bước âm thầm
sám hối
Bóng hoàng hôn mệt mỏi
thời gian
Còn gì mộng đẹp vỡ tan
Hết rồi cảm xúc nguội
dần lòng ta
Máu tim rã hồn thơ ngơ
ngác
Cánh hoa tàn tan tác
điêu linh
Giơ tay quờ quạng bình
minh
Than ôi! ảo ảnh thần
kinh não nùng
Cơn bão tố quay cuồng
trí não
Sợ vô cùng ma ảo hiện
thân
Xìn cầu các bậc thánh
nhân
Về đây cứu chuộc tâm
thần khổ đau...
Cho ta thấy nhịp cầu
hy vọng
Cõi lòng yên biển lộng
trời cao
Lửng lơ kià đám tàn
tro
Đám mây ngũ sắc chói
loà bình minh!
12.2.2012 Lu Hà
Bông Nhài Thơm Thảo
cảm tác thơ Thi
Nguyên: Tình Người Trân Qúy
Trập trùng biển cả xa
khơi
Hỡi cô gái nhỏ chơi
vơi má hồng
Con thuyền viễn xứ xa
hương
Lớn khôn chín tuổi vấn
vương u hoài
Nắng mưa đất khách bồi
hồi
Phần ba thế kỷ cuộc đời
đổi thay
Sớm khuya non nỉ vui vầy
Chồng con yên ấm đắm
say mặn mà
Thân bằng quyến thuộc
chan hoà
Hồn thơ bay bổng la đà
gió mây
Cầm bông tuyết lạnh tỏ
bầy
Huynh huynh muội muội
tràn đầy nhớ thương
Tình người trân quý đồng
hương
Mấy ai tri kỷ đoạn trường
văn chương...
Bông nhài thơm thảo ngát hương
Bông nhài thơm thảo ngát hương
Nôn nao ngũ sắc cầu vồng
em ơi!
11.2.2012 Lu Hà
Kiếp Đời Ai Ta
cảm tác thơ Hoa Mai:
Chữ Ta
Chữ ta cùng với chữ ai
Khổ đau bi lụy trần ai
tủi sầu
Chữ ai phải chịu cơ cầu
Vì ta cam chịu mái đầu
héo hon
Năm canh lệ chảy nguồn
cơn
Tương tư chất nặng
vương buồn thiên thu
Hỡi ai gieo mãi gió
mưa
Bọt bèo trôi nổi giang
đầu người ơi!
Đa tình tự cổ chơi vơi
Hơn thua lỗ lãi tả tơi
hận tình
Yêu vào là khổ cho
mình
Làm sao dứt được chúng
sinh muôn loài
Phù du duyên phận nổi
trôi
Trả vay vay trả kiếp đời
ai ta.
11.1.2012 Lu Hà
Mưa Tràn Lệ Rơi
cảm tác thơ Mai hoài
Thu: Làm Sao Cởi Trói ( Đường Thi )
Nhớ ai thì khổ vì ai
Ai nào có thấu trần ai
tủi sầu
Tương tư chất nặng
trong đầu
Lược gương biếng trải
uá màu cỏ cây
Đa tình bi lụy đắng
cay
Mộng mơ thơ thẩn vơi đầy
năm canh
Con chim nó hót trên
cành
Nhởn nhơ trêu ghẹo tiền
đình nỉ non
Bồng bềnh trôi nổi nguồn
cơn
Đầm đià gối vỗ môi son
má hồng
Nhạt nhoà năm sắc cầu
vồng
Làm sao cởi trói thoát
vòng kim cô
Phật đài giọt nước cam
lồ
Cúi đầu lạy mẹ sương mờ
khói tan
Ưu phiền giải thoát thế
gian
Mây đen bao phủ mưa
tràn lệ rơi!
11.2.2012 Lu Hà
Gái Ngoan Dạy Chồng
cảm tác thơ Thi
Nguyên: Dặn Dò...
Nay ghi lại mấy dòng
anh nhé
Lời dặn dò em mới yên
tâm
Anh đừng sưởi nắng
hóng dâm
Chớ cười nghiêng ngả
váy đầm tả tơi...
Nơi biển tắm lả lơi
mây gió
Sóng reo cười chan
chưá tấm thân
Từng đoàn thiếu nữ gót
chân
Thả hồn mơ mộng bần thần
làm chi...
Hoàng hôn xuống thầm
thì oanh yến
Thì anh đừng lấn bấn
cô đơn
Lẻ loi buồn bã tâm hồn
Nghe cơn sóng nước bồn
chồn trào dâng...
Nếu đi chợ một công nội
trợ
Khi vắng em chỉ có mấy
ngày
Đừng nên dừng lại đắm
say
Hàng hoa tím đỏ vơi đầy
nỉ non...
Kể cả lúc lại gần con
gái
Thì anh đừng ưu ái tay
tiên
Mặt anh phải lạnh như
tiền
Trả xong dũng mãnh đi
liền một hơi...
Các kiểu tóc xa xôi
huyền ảo
Kể cả khi loã xoã bờ
vai
Mùi hương quyến rũ trần
ai
Anh đừng ve vuốt canh
dài đêm thâu...
Lúc tranh tối nhức đầu
mũi sổ
Phải dừng ngay cạo gió
đánh dầu
Cháo hành thị Nở gạch
cua
Tiá tô chớ húp kẻo mà
tủi thân...
Bao thương nhớ ân cần
tường tận
Quyết yêu anh cho trọn
một đời
Mấy lời căn dặn em ghi
Đọc đi đọc lại kẻo rồi
lại quên!
9.2.2012 Lu Hà
Linh Hồn Hung Tợn
Từ thơ 8 chữ cuả Đinh
Hùng:" Bài Ca Man Rợ "
Bạn với ánh trăng vàng
cổ độ
Âm hồn ta huyền ảo xa
xưa
Trở về phố chợ quê nhà
Thiên nhiên huyền bí
hoang sơ núi đồi...
Lá cỏ sắc vương đầy
tóc rối
Giọt sương rơi le lói
hương rừng
Khói bay bàng bạc lưng
trừng
Hung thần cổ quái hình
dung rụng rờn...
Ai cũng thấy chập chờn
kinh hãi
Dòng sông xanh cạnh
núi biên thùy
Châu thành quằn quại
cơn say
Hoa đồng cỏ nội đắng
cay sụt sùi...
Người và vật ngậm ngùi
không nói
Lảng tránh xa soi mói
e dè
Ngẩn ngơ nhìn bóng ngưạ
xe
Một thời chan chưá ê
chề thê lương...
Ta xuất hiện nguyên
lòng sơn dã
Cảnh hãi hùng nhuộm
máu tà dương
Xót thương căm giận
hung cuồng
Tiếng gầm rung cả non
sông đất trời...
Rồi lộng lộn vùng đi
khắp xứ
Hỡi chúng sinh thiên hạ
qua đường
Túm vai tìm ảnh mùi
hương
Bạc màu xiêm áo bi
thương chán chường...
Trán bằng phẳng lưng
còng ngơ ngáo
Từng oai phong kiêu ngạo
râu mày
Ghì người nghẹt thở
trong tay
Quát luôn có phải
chính mày bạn tao?
Kẻ lơ láo tội đồ xứ lạ
Mất tinh thần từ thuở
xa xôi
Các ngươi vong bản hết
rồi
Còn đâu nhân tính bồi
hồi ngẩn ngơ...
Ta bỡ ngỡ tình sầu
thương nhớ
Đi tìm người thiếu nữ
năm xưa
Không mong ta đến bất
ngờ
Nhìn vào đáy mắt mịt mờ
xa xăm...
Rồi rũ rượi xầm xầm
điên đảo
Nàng run lên khiếp sợ
lùi xa
Bổng nhiên cất tiếng
kêu la
Phút giây ngắn ngủi nhạt
nhoà hồn ma...
Ôi nhan sắc mặn mà
chua chát
Tan nát rồi tay sắt cuả
ta
Than ôi! ma quỷ trêu
đuà
Còn bao nhiêu mộng la
đà em ơi!
Trong nấm mộ còn gì em
nhỉ
Xác rưã ra cùng với cỏ
hoa
Đàn ông cho chí đàn bà
Oai phong kiều diễm
còn đâu mất rồi...
Hồn lảo đảo sặc cười
ngây ngất
Ghì chặt nàng cho chết
mê ly
Xéo lên sông núi đô kỳ
Đập tan thành quách ra
tay phá tàn...
Chú thích: Đây là tư
tưởng cuả cố Thi Sĩ Đinh Hùng. Lu Hà tôi
là kẻ hậu nhân hứng lên thì chuyển thể sang song thất lục bát thôi.
Tiện thể muốn nghiên cứu
thêm ngày xưa ngưòi ta sống ra sao?
Thật ra theo tôi là một
tư tưởng quái dị, ly kỳ, rùng rợn...
12.2.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen