Vô Thường Em Ơi!
cảm tác thơ Thi
Nguyên: Vô Thường
Mưa rơi rã cánh hoa
vàng
Mây đen đưa tiễn cô
nàng qua sông
Bên kia em có lạnh
lòng
Um tùm cỏ dại má hồng
rưã tan...
Cô đơn nấm mộ hoang
tàn
Bạn cùng giun dế trần
gian phũ phàng
Còn bao kỷ niệm rộn
ràng
Hồn thơ hưá hẹn mơ
màng mến yêu
Dòng sông in bóng Vân
Kiều
Chuyến đò yểu điệu mĩ
miều tiên nga
Than ôi! bệnh tật chẳng
tha
Lẻ loi màu áo nắng tà
chiều buông...
Phòng văn lạnh ngắt
như đồng
Cung đàn lổi nhịp tơ
trùng phím loan
Ngàn thu yên giấc bình
an
Trả vay duyên nợ ái ân
vô thường.
Chú thích: Thơ tưởng
nhớ tới nữ thi sĩ Chiếc Lá Vàng
18.2.2012 Lu Hà
Gian Nan Chẳng Từ
cảm tác thơ Phạm Minh
Tuân: Mơ Hoa
Đêm khuya gặp mộng
thiên thu
Trùng dương dặm thẳm
chân cầu ngẩn ngơ
Hồn theo mây gió vân
du
Chuyện xưa nhắc lại bến
bờ tương tư...
Nôn nao cảnh đẹp hoang
vu
Dạt dào sóng vỗ giang
đầu nỉ non
Nơi đây giọt lệ trào
tuôn
Lâu rồi còn nhớ biển cồn
mưa giăng...
Khung trời điểm hạt
sương trăng
Dạo chơi gót ngọc gác
vàng lầu son
Hằng Nga đắm đuối giận
hờn
Lá thu rơi rụng linh hồn
bơ vơ...
Bóng ai huyền ảo xa mờ
Luân hồi thổn thức bến
bờ trầm luân
Giã từ đau khổ trần
căn
Đường về Tây Trúc gian
nan chẳng từ
Quy y cưả Phật chân tu
Giai không tứ đại tình
thù lià xa
Chày kình thanh tịnh cảnh
chuà
Bờ mê bến giác ma tà đảo
điên
Quyết tâm xoá bỏ muộn
phiền
Tâm viên ý mã triền
miên não nề
Mịt mù khắp nẻo sơn
khê
Mùi hoa thoang thoảng
bốn bề lưả thiêu...
Xót xa yểu điệu dáng
kiều
Đoạn trường canh lạc
bóng chiều hoàng hôn
Khổ đau ôi những cô hồn
Thất tình lục dục sói
mòn thiền tu...!
20.2.2012 Lu Hà
Hồn Đau Rượu Đắng
cảm tác thơ Mai hoài
Thu và Thủy anh Lam: Chén Rượu Đời
Hồn đau rượu đắng khối
sầu
Đêm nay chẳng biết về
đâu bây giờ?
Nhân tình thế thái hư
hao
Thay màu áo bạc nghẹn
ngào xót xa...
Uống đi sáu nẻo ta bà
Mộng rơi sương đọng
mái đầu tương tư
Đêm khuya trăng sáng
chân cầu
Bờ môi thấm mặn giang
đầu nỉ non...
Uống đi tủi hận trào
tuôn
Cho mây chếnh choáng
gió buồn ngừng lay
Cho sao rơi rụng tối
nay
Nghiã tình ân ái trắng
tay còn gì...?
Uống say biển cả chơi
vơi
Cho phai kỷ niệm tả
tơi cuộc đời
Cho hoa hết cả bồi hồi
Bướm ong rã rượi biển
khơi chập chờn...
Còn ai thổ lộ nguồn
cơn
Vơi đầy ân nghiã bồn
chồn yêu thương
Trăm năm tượng đá rêu
vong
Biển còn đo được cõi
lòng thẳm sâu...
Chén này lơi lả canh sầu
Ngày mai còn nhớ ai
đâu mà chờ...?
Trầm luân tìm lại con
đò
Mà sao ngơ ngác hững hờ
dòng trôi...
Mềm môi chén rượu cạn
rồi
Mặc đời phiêu lãng
trăng rơi bóng mềm
Vùi chôn ảo vọng êm đềm
Mưa rơi thấm ướt bên
thềm lá bay
Rót đi chén rượu sầu
cay
Bóng ma thấp thoáng
lung lay ánh đèn
Buồn đưa theo áng mây
đen
Hương đời nghèn nghẹn
ưu phiền buông xa...
Hàng hiên thánh thót
nhạt nhoà
Bao nhiêu thương nhớ mịt
mù lòng ta
Trên kia nhấp nháy
ngân hà
Dưới này có kẻ châu sa
canh tàn
Khóc cho một thuở nồng
nàn
Chén duyên chén nợ
muôn vàn tử sinh
Trăm năm hận mái đầu
xanh
Đa tình tự cổ năm canh
sụt sùi!
16.2.2012 Lu Hà
Châu Sa Lệ Ngừng
cảm tác thơ Thi
Nguyên: Tưởng Rằng
Tưởng rằng sao lặn
trăng quên
Nào ngờ bóng dáng tơ
duyên còn đầy
Còn đâu ân ái vui vầy
Cung đàn lỗi nhịp đắng
cay muôn phần...
Mây trôi dĩ vãng canh
tàn
Tưởng hồn rũ sạch nồng
nàn vấn vương
Dòng sông phẳng lặng
bình thường
Nào ngờ sóng gợn tình
thương ngỡ ngàng...
Mắt ai đắm đuối nhẹ
nhàng
Bâng khuâng sầu đọng dở
dang lỡ làng
Dấu yêu còn đó bẽ bàng
Trong như sương lạnh
bên đàng gió bay
Còn đây là những hàng
cây
Nâng niu phiến lá tuyết
dày dưới chân
Tình tan như đoá hoa
ngàn
Mảnh mai trắng xoá
muôn vàn kim cương...
Luạ nhàu rượu nóng
trào dâng
Dưới trăng biển khóc
dã tràng cát xe
Gót chân lạnh lẽo ê chề
Niềm vui le lói não nề
qua mau...
Xót xa ngọn sóng bạc đầu
Con tim nếm trải dãi dầu
nắng mưa
Tình đi đọng mối u sầu
Đoạn đường ngắn ngủi châu sa lệ ngừng!
16.2.2012 Lu Hà
Tình Quê Non Nước
tặng nữ sĩ Thi Nguyên
"Tôi đi quan sát
dân tình
Một nơi phong cảnh hữu
tình nên thơ
Để cho lòng lại mộng
mơ
Trở về xứ ấy ngày chờ...
quy tiên "
Thi Nguyên
Tôi kể lại lòng còn thổn
thức
Về thăm quê ký ức dạt
dào
Cô tiên xoã tóc đợi chờ
Hai câu thơ vẫn nghẹn
ngào còn đây
Kià trái núi chuyện đầy
thống thiết
Có chàng trai đi lính
cộng hoà
Chết đi để lại nấm mồ
Ngực cô thiếu nữ bên bờ
vực sâu
Cồn cát trắng lô nhô
tha thiết
Du khách tìm tắm mát xả
hơi
Hòn chồng nhớ vợ xa
xôi
Đá chen chúc xếp cuộc
đời thương đau...
Mát rười rượi quán trà
ai đó
Tách cà phê miá đá mặn
mà
Trở về đô thị bên kia
Chợ Đầm ngập lụt mịt
mù mưa rơi!
Cảnh sầm uất muôn nơi
tứ xứ
Lũ lượt theo trảy hội
sớm trưa
Đất lành cảnh Bụt
chiêm bao
Long Sơn đại tự trên
cao đó mà...
Đứng sừng sững Thích
Ca đức Phật
Rất giản đơn thân thiết
nhân loài
Hoà bình thế giới người
ơi!
Dạo vườn thượng uyển bồi
hồi lòng ai...
Hương vị thấm lẩu cay
má đỏ
Dưới cội già chuông đổ
chiều êm
Cầu hồn xiêu thoát từng
đêm
Một đài tưởng niệm nỗi
niềm bay xa...
Ôi! khúc nhạc lòng ru
xao xuyến
Búp sen hồng phấn chấn
biển đông
Gió trời lồng lộng
mênh mông
Công viên rất rộng
bóng hồng thướt tha...
Từng đợt sóng vỗ bờ
trăn trở
Nghe âm vang nhắc nhở
lòng ta
Thăm dinh Bảo Đại
không xa
Hải Dương đại học một
toà khang trang
Cỏ giải thảm bên đường
hoa lá
Chốn sân rồng cảnh lạ
cõi tiên
Chạnh lòng nhỏ giọt ưu
phiền
Từ hi thái hậu vào
quên lãng rồi...
Người xưa khuất dòng đời
trống vắng
Cuộc dinh hoàn cay đắng
xót xa
Đường Trần thị Tính có
nhà
Cho tôi tạm trú đậm đà
dễ thương...
Người trong xóm hiền
lương phúc hậu
Lúc chuyện trò quê mọ
a ha...
Ngắt câu âm vọng thoảng
xa
Chị Dung tốt bụng thật
thà mến yêu
Khói lam toả sớm chiều
đầm ấm
Có anh chàng chân lấm
tay bùn
Người tuy xấu xí ân cần
Tuy rằng dị tật bần
hàn vẫn vui
Cuộc sống thật vui
tươi lành mạnh
Nơi xóm nghèo phong cảnh
đẹp thay
Chào nhau thân thiện
thường hay
Cà phê đầu ngõ vơi đầy
xôn xao
Nhà anh Trọng bây giờ
giàu nhất
Con Từ Nghiêm chị biết
hay không?
Làng trên xóm dưới một
lòng
Không ghen tỵ nạnh hoà
đồng cùng nhau
Tôi vẫn nhớ luật sư chất
giọng
Tên là Hà ngay thẳng
nói nhanh
Nghe như xe lưả tốc
hành
Người mua kẻ bán chân
thành cám ơn
Và còn nưã tâm hồn
lãng mạn
Memory ấn tượng nhạc
tình
Nôn nao ngây ngất trời
xanh
Buồn vui bay bổng thắm
cành phù dung...
Ôi! xứ sở mở vòng tay
rộng
Chàng thanh niên long
trọng mỉm cười
Nắng mưa chẳng quản ngại
gì
Xe ôm chở mẹ khắp nơi
chào mừng...
Em gái nhỏ tưng bừng
thanh lịch
Rất thông minh nhí nhảnh
tuyệt vời
Món ăn và cả tình người
Lẩu dê ngòn ngọt cho đời
khó quên
Lắm quán xá các miền
la liệt
Những món ăn người Việt
quen thân
Gặp cô Lê Thị Bảo Trân
Mới hai mươi tuổi trầm
luân biển hồ...
Học rất giỏi căn nhà
xiêu vẹo
Chăm lo em mẹ bị tâm
thần
Cầm sao lệ chảy ưá
tràn
Thương sao số phận
trăm phần xót xa
Hoa mật ngọt bao giờ có được
Còn người cha bỏ mặc
đàn con
Bốn người lòng vẫn sắt
son
Cày thuê cuốc mướn lớn
khôn qua ngày...
Đậu đại học chua cay
vay mượn
Cả hai trường muốn nhận
em vào
Bà con lối xóm nghẹn
ngào
Cùng nhau chiu chắt
đoá hoa thơm làng
Tôi ngưỡng mộ văn
chương thành quả
Rất tự hào quá bộ thăm
em
Chút lòng chẳng muốn lấy
thêm
Còn bao người khổ hơn
em chị à...!
Mắt rơm rớm hiền từ
nhân hậu
Tuy em nghèo lòng dạ
sáng ngời
Chẳng tham hồ hởi cuả
người
Sống bằng nghị lực tuyệt
vời thanh cao...
Ngọn đuốc sáng sương mờ
vô vị
Xoá làm sao chuyện kể
thương tâm
Vĩnh Trung nước mắt âm
thầm
Mong dân đoàn kết cho
tằm nhả tơ...
Thương hàng xóm vực
nghèo kham khổ
Cả tấm lòng cao cả thiết
tha
Nha Trang thành phố nở
hoa
Tình người rạng rỡ nhạt
nhoà nước non!
16.2.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen