Say Chén Rượu Đời
cảm tác thơ sáu chữ
Đinh Hùng: Xuôi Dòng Ảo Mộng
Chim hồng đôi lưá gọi
chiều
Xuân lòng chan chưá
cánh yêu mĩ miều
Nhũ hoa bướm trắng
sang nhiều
Nắng thơm tình tự bao
điều mộng mơ...
Em ngồi trên đám cỏ tơ
Suối ca vui nhịp má
đào hồn thơ
Vẳng nghe tiếng hát dạt
dào
Anh ru em ngủ ngọt
ngào trăng sao
Chim xanh rừng cũ xôn
xao
Phượng rơi tu hú nôn
nao bóng kiều
Cỏ thơm mọc đã cao nhiều
Hoa đời cánh mộng bao
nhiêu cho vưà...?
Nếu em mỏi bước chân
ngà
Thì em dưạ sát mái đầu
vai anh
Ta đi vào tận rừng
xanh
Rong vàng bên suối yến
oanh thì thào
Lá hồng tre trúc lao
xao
Lâng lâng đôi trái bồng
đào thướt tha
Rong rêu trải rộng mặn
mà
Ngẩn ngơ tư lự giang đầu
nỉ non
Em lên sườn biếc trái
non
Hoa mơ gài tóc bồn chồn
hương xa...
Nai vàng ngơ ngác nhìn
nhau
Có nghe tiếng vọng âu
sầu mưa rơi!
Chim buồn vỗ cánh bay
đi
Trập trùng đồi núi thầm
thì cỏ rêu
Hai lòng nay đã thôi
yêu
Hãy nghe nức nở suối
chiều khóc than...
Em ơi! thu hết nắng
tàn
Bầu trời viễn vọng mây
chan lệ đầy
Linh hồn ai chết đắng
cay
Tình yêu dang dở chén
say rượu đời...!
21.2.2012 Lu Hà
Bồng Đào Lâng Lâng
tặng Nguyễn Mỹ Khanh
Bóng cô tiên mờ mờ huyền
ảo
Buổi hoàng hôn cổ độ trăng
soi
Thiên nga ngẩng cổ
nhìn trời
Tình ai xao xuyến bồi
hồi trong tim...
Cảnh tĩnh lặng im lìm
dương thế
Nàng Vân Kiều le lói Mỹ
Khanh
Huyền sương chày ngọc
áo xanh
Bến đò gặp gỡ công
danh ngỡ ngàng...
Cháng sĩ tử Trường
Giang bến đợi
Dáng thư sinh thương
ái mong chờ
Ngàn thu thổn thức
sương mờ
Hằng Nga rớm lệ nghẹn
ngào gió trăng...
Nay thấy cảnh mà lòng
chẳng đặng
Áng mây hồng lãng đãng
chiêm bao
Ngẩn ngơ xao xuyến làm
sao
Bài thơ tức cảnh bồng
đào lâng lâng
Tóc mây rủ nhẹ nhàng
tha thiết
Nụ cười tuơi ngây ngất
cảnh tiên
Động Hồ tương ngộ hữu
duyên
Thuyền nan chèo chống
đào nguyên lạc dòng...
21.2.2012 Lu Hà
Anh Sẽ Chờ Em
chuyển thể thơ Thi
Nguyên: Em Sẽ Đến
Em sẽ đến một chiều
thu nhé
Hôn tóc anh an ủi bờ
môi
Tan bao hờn giận u
hoài
Chuỗi ngày lầm lũi bồi
hồi nhớ em...
Hồn thơ mộng im lìm đốm
lưả
Sắp lụi tàn lại toả
sáng soi
Ngân hà một giải trên
trời
Chớp loè sấm động mưa
rơi tràn trề...
Ôi! tiếng hát xuân thì
tuổi trẻ
Chiều muà thu êm ái
bao la
Yêu thương dào dạt
tình ca
Trong như nước suối ngọt
ngào mật ong
Em sẽ dệt chăn hồng hy vọng
Trái tim cuồng biển rộng
thiết tha
Thương lòng sẽ hết khổ
đau
Dập dìu cơn sóng chân
cầu nỉ non...
Hoa đơm trái muôn vàn
hương sắc
Không mỏng manh rạo rực
nắng hoà
Tình say chan chưá bốn
muà
Anh ơi! có biết đón
màu mắt xanh...?
Mở cánh cưả trời xanh
lồng lộng
Phượng cầu hoàng vang
vọng đó đây
Tương Như thổn thức
vơi đầy
Chiều nay lá đổ đám
mây tơ lòng...!
21.2.2012 Lu Hà
Sợi Chỉ Tơ Hồng
cảm tác thơ và ảnh Thi
Nguyên: Em Sẽ Đến
Em sẽ đến bằng xe gắn
máy
Susuki lay láy đường
trường
Tóc mây rạo rực má hồng
Cho anh ngây ngất yêu
thương ngập lòng...
Tình cách biệt trùng
dương biển cả
Hôn bờ môi chan chưá
thiết tha
Mặc cho thiên hạ nhìn
ta
Ngàn thu mong đợi mái
đầu sầu tư...
Em sẽ hát tình ca muôn
thuở
Rừng trúc lâm cổ độ
trăng soi
Thất hiền tâm dạ sáng
ngời
Cung đàn réo rắc bồi hồi
lòng em...
Em sẽ dệt bên thềm
trăng mộng
Tấm khăn hồng trải rộng
Hằng Nga
Trái tim ấp ủ bao lâu
Còn chờ gì nưã bốn muà
hương thơm...
Hoa đơm trái hạt cườm
lóng lánh
Máu không phai óng ánh
tim vàng
Kết tinh ở cõi thiên
đàng
Tơ hồng chỉ đỏ dịu
dàng buộc chân
Em ở lại nồng nàn sớm
tối
Nghiã tào khang ân ái
mãi thôi
Ngoài kia sấm chớp mưa
rơi!
Thiên lôi sét đánh kệ
trời đừng lo...
21.2.2012 Lu Hà
Hết Những Khổ Đau
chuyển thể thơ Phương
Nguyên: Có Một Ngày
Rồi sẽ có một ngày nằm
đó
Xác tả tơi hốn có bơ
vơ
Nỗi buồn còn nặng giấc
mơ
Hay cười ngặt nghẽo
bóng mờ trần gian...
Thân tứ đại muôn vàn
tha thiết
Trái tim này đã hết khổ
đau
Máu về biển cả bao la
Tình còn vương vấn mặn
mà mãi sao?
Thế là hết dạt dào quá
khứ
Nấm mồ hoang cổ độ
trăng soi
Còn đâu nhịp đập bồi hồi
Lạnh lùng hơi thở cõi
trời thiên thu...
Ai nằm đó vòng hoa lạnh
lẽo
Nắp quan tài ảo não
sương rơi
Dầu thơm áo mới tinh
khôi
Phấn son lần cuối cạn
rồi suy tư...
Bầy quạ đói kêu la nhức
nhối
Chiếc xe tang tê tái
bi thương
Hoa Cườm nghiã điạ thê
lương
Giọt dài giọt vắn cánh
đồng tò te
Vị linh mục nặng nề thổn
thức
Áo chùng đen từng bước
đọc kinh
Bầu trời lãng đãng mây
xanh
Huyệt sâu ba thước hạ
nhanh đòn càng
Một nắm đất bẽ bàng
ném xuống
Phủi tay đi câm lặng
quên chào
Người nằm dưới mộ chẳng
sao
Bao nhiêu ân nghiã nghẹn
ngào trôi qua...
Xác tan rưã pha màu đất
nhão
Những con giòi hăm hở
mừng vui
No nê thoả mãn chia
mùi
Món ăn khoái khẩu
xương vùi trắng ra...!
Nghe hương gió thoảng
qua ngọn cỏ
Thu Nương ơi! còn nợ
giấc mơ
Xung quanh quang cảnh
hoang xơ
Chiều buông ủ rũ mịt
mù hồn thơ !
18.2.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen