Nhớ
Cánh Phong Lan
Thơ
mãi mà anh chẳng chán sao
Bâng
khuâng thoang thoảng bóng hồn xưa
Lưả
lòng âm ỉ còn vương maĩ
Than
cuỉ còn đâu lúc xế chiều?
Biết
đấy mà sao chẳng chiụ yên
Thương
đời day dứt mối nhân duyên
Tình
người đeo đẳng theo năm tháng
Ôm
cánh hoa lòng héo vạn xuân
Có
phải trời đày cho gặp nhau
Để
rồi bi lụy mối sầu tư
Biển
xa ngăn cách đôi bờ bến
Tóc
bạc còn mơ truyện vẩn vơ
Anh
vẫn làm thơ trả nợ đời
Ru
lòng thi sĩ sống cho vui
Nếu
không có lẽ thì anh chết
Đa
cảm làm sao một kiếp người
Anh
gặp trong đời bao mỹ nhân
Mà
sao vẫn mãi chỉ là em
Những
đêm ám ảnh hồn cô độc
Tỉnh
dậy thương ai mộng ngẩn buồn
Anh
vẫn thường ngày bên vợ con
Xuân
thu đông hạ xuốt quanh năm
Nhớ
sao day dứt hoàng hôn ấy
Em
gaí chờ anh bóng xế tàn
Thôi
đã lỡ rồi em gái ơi
Nỗi
buồn man mát nhớ nhau hoài
Thương
nhau hãy sống cho nhau nhé
Hạnh
phúc hương thu trọn cuộc đời
Nhớ
lại mấy dòng anh được xem
Đời
em chìm nổi nỗi gian truân
Lụy
tình hai đưá đầy đau khổ
Lỡ
bước sa cơ lạc nẻo trần
Hai
sáu năm rồi bao khổ đau
Giật
mình mới hiểu thế là yêu
Giá
xưa hai đưá bình tâm lại
Một
chút thời gian để có nhau
Ở
đời ai dễ gặp tri âm
Chẳng
được gần nhau anh nhớ em
Tri
thức người ta là thế đấy
Nguyện
cầu em được sống bình an
Anh
chẳng cầu xin được gặp em
Mong
em hạnh phúc với chồng con
Dư
thừa ngũ thập tri thiên mệnh
Còn
ước gì hơn được sống yên
Nếu
phải nghe tin truyện của em
Vợ
chồng em chẳng trọn tình duyên
Thương
đau dằn vặt làm chi nữa
Hận
để ngàn thu một nỗi buồn
Anh
đã yên tâm với cuộc đời
Vợ
hiền con thảo sống an vui
Biết
bao hoạn nạn gom từng trải
Hạnh
phúc có từ trong khổ bi
Anh
vẫn làm thơ để tặng em
Chồng
em liệu có trách gì không
Anh
tin người ấy là quân tử
Hiểu
được lụy đời ôi thế nhân
Cũng
xong mấy chục vài năm lẻ
Giấc
mộng nam kha thoáng hết vèo
Tỉnh
dậy vô thường ta mới biết
Tình
thương tâm thức mới thanh cao
1.5.2008 Lu Hà
Nhớ
Chiều Hoàng Hôn
Đôi
dòng nước mắt chua cay
Xót
xa ngấn lệ bồi hồi nhớ em
Còn
đây vẫn ánh mắt huyền
Như
ngày xưa ấy hoàng hôn chiều tàn
Anh
đi theo bóng mây tần
Con
tàu lữ khách vương buồn cố nhân
Tình
xưa chẳng được toại nguyền
Cho
đời thoang thoảng tâm hồn cuả em
Tình
thương anh dấu trong tim
Gánh
đời nặng trĩu tấm thân phong trần
Chinh
nhân đạp giải non ngàn
Nặng
lòng cố quốc nồng nàn quê hương
Xa
xa một dải mây hồng
Cánh
chim vô định bốn phương đất trời
Ta
bà trôi nổi luân hồi
Uyên
ương là giống đấy thôi hữu tình
Con
chim yêu khoảng trời xanh
Kiếp
người định mệnh duyên tình giở giang
Thương
em phận bạc má hồng
Xót
thân quân tử long đong sớm chiều
Hôm
nay ngày nghỉ tình cờ
Trên
màn hình ảnh người xưa vẫn còn
Hồn
thơ nặng nợ thi nhân
Trạnh
lòng cầm bút mấy vần thăm em
Lâu
nay vẫn được bình an
Chồng
con hạnh phúc mọi phần an khang
Cha
em có được khoẻ không?
Vẫn
ca vẫn hát bình thường Thái Chân
Anh
thì đã quá năm lăm
Người
ta lại đoán bốn nhăm là cùng
Lơ
thơ điểm bạc lá vàng
Tiền
tiêu vưà đủ làng nhàng thế thôi
Ung
dung chỉ biết vui cười
Muôn
vàn gian khó mặc đời khỏi lo
Đời
người sống được bao lâu ?
Lo
buồn cũng thế vô tư sướng rồi
Chẳng
thù chẳng oán ghét ai
Dương
trần hoạn nạn em ơi thường tình
Cái
là chính mạng thân mình
Tóc
tơ không mất trời xanh xem thường
Vi vô xoá hết đau thương
Học theo Lão Tử vô thường trung dung
Tiểu
nhân quân tử trùng trùng
Như
người với quỷ như ngày với đêm
Tránh
người thì quỷ đến liền
Tránh
ngày thì lại đêm đen bần hoàn
Miễn
cho lòng dạ bình an
Bình
minh sẽ đến quỷ tìm bóng đêm
Tiếc
rằng chả được cùng em
Luận
bàn thế sự tri âm bạn đời
Từ
ngày lỡ bước chia ly
Hai
ta chịu cảnh đắng cay muôn phần
Ngược
xuôi tất bật trần gian
Kẻ
tần người sở lao phiền não tâm
Cảm
lòng anh mến phục em
Gần
ba thập kỷ phơi trần tâm gan
Mấy
lời tri kỷ cùng em
Tình
huynh nghiã muội muôn vàn yêu thương
13.7.
2008 Lu Hà
Thơ
Để Cho Em
Thơ
đi thơ lại vẫn là thơ
Thơ
thẩn kià ai cả sớm chiều
Cứ
nghĩ đến em là nước mắt
Trong
đầu chưá chất chỉ toàn thơ
Thơ
như giọt nước lấy trong tim
Đọng
nỗi sầu tư đắng mật gan
Dồn
cả vào thơ đầy cốc lệ
Thương
em thăm thẳm cõi ru hồn
Thơ
nhắn nhủ em sống hết mình
Đầm
đià châu ngọc giỏ năm canh
Mộng
tàn gối chiếc buồn đêm lẻ
Người
ấy giờ đây vẫn mạnh lành
Thơ
tiễn buồn ai đi lấy chồng
Chẳng
thuận lòng Cha với họ hàng
Tính
nết sao mà ương bướng vậy
Chỉ
vì tức bực vơí người thương
Tha
thiết yêu nhau để lỡ làng
Vì
em chẳng khéo giữ chân chàng
Vì
em tranh giải thành lơ đãng
Anh
biết thơ ngây chỉ có nàng
Đông
qua xuân đến đọc dòng tin
Tết
đến mà sao nghẹn tắc lời
Ngũ
thập biết rồi thiên định mệnh
Trăm
năm bằng cuộc biển dâu đầy
Tức
quá mà ta phải chiụ sao
Nâng
niu như ngọc thắm như hoa
Tình
em anh giữ hòn trân bảo
Căm
kẻ vô lương xéo ác tà
Than
thân, trách phận giận trời xanh
Giận
cả không gian vũ trụ hành
Xé
nát chín tầng mây khí quyển
Đưa
em trốn đến đảo hoàng tinh.
2008 Lu
Hà
Vẩn
Vơ Cõi Lòng
Tự
nhiên tim động lao xao
Nhớ
nàng tiên nữ vẩn vơ cõi lòng
Mảnh
mai như sợi chỉ hồng
Lắng
nghe theo mạch nhưạ thông vắn dài
Bước
đi nhập thể trần ai
Nỉ
non thánh thót u hoài sầu đưa
Sóng
lòng cuồn cuộn như mưa
Ô
hay nàng đã nhập vào hồn tôi
Nưả
đêm trằn trọc nghĩ suy
Thương
người con gái đắng cay giưã đời
Sinh
ra muôn cõi luân hồi
Phong
tình cổ lụy ngầm ngùi chiều thu
Bơ
vơ giưã chốn ta bà
Trầm
luân bể khổ má đào phôi phai
Thông
minh vốn sẵn tính trời
Con
nhà gia giáo nết đời phỉ phong
Thiên
tư dòng họ thanh quang
Sớm
khuya đèn sách theo giòng thời gian
Mưu
sinh cuộc sống gian truân
Chắt
chiu dành dụm ưu phiền mãi sao?
Tâm
hồn dào dạt thơ ca
Cố
hương Nam Việt dập diù biển khơi
Sài
Gòn đơm đặt thị phi
Hang
hùm nọc rắn miả mai vì tiền
Thương
ai chiụ khổ muôn vàn
Lời
khen tiếng trách oán hờn rền vang
Đảo
điên miệng thế gian thương
Vu
oan giá hoạ thê lương hãi hùng
Thương
ai vò võ canh trường
Nỗi
niềm cố quốc tha hương nghẹn ngào
Viễn
phương nàng vẫn đi chuà
Quy
y tam bảo má đào chưá chan
Thương
ai như ánh trăng ngàn
Ngàn
thu vằng vặc sắt son tấm lòng!
7.12.2010
Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen