Hiểu Rồi Thì Thôi
Lòng tôi nay đã giá
băng
Tình tôi đã chết suối
vàng âm u
Một thời con gái đã
qua
Lá vàng rơi rụng chiều
thu uá sầu
Người là một cái bóng
ma
Thôi đừng lảng vảng dật
dờ đuà nhau
Trầm luân trong cõi ta
bà
Đời tôi nếm trải bạc
màu ái ân
Âm hồn lởn vởn nhân
gian
Chẳng qua là đám lưả
tàn mà thôi
Tính người tôi chẳng lạ
gì
Cơn mưa muà hạ lại rồi
tạnh ngay...
Si tình ai thế kiểu
này
Vấn vương niềm tục đoạ
đầy nhau chi...?
Tôi không nói chuyện với
người
Dù sao người đã hiểu rồi
thì thôi
Ái tình bể khổ ai ơi!
Trần gian quán trọ ngậm
ngùi khách đi...
Tôi không dám hẹn với
người
Kiếp sau còn gặp để rồi
khổ đau...!
7.2.2011 Lu Hà
Lòng Tôi Giá Băng
Tôi không nói chuyện với
người
Lòng tôi băng giá một
thời đã qua...
Trải qua một cuộc bể
dâu
Mỗi người mỗi ngả âu sầu
héo non
Còn đâu là trái tim
son
Còn đâu tuổi trẻ nồng
nàn thiết tha
Mưa dầu nắng dãi khổ
đau
Bao nhiêu hệ lụy bến
đò trần gian
Đời tôi chìm nổi gian
truân
Đa đoan cho lắm thêm
tàn vầng trăng
Lúc tròn lúc khuyết vấn
vương
Phải chăng tạo hoá có
thương lòng người?
Chồng con gia thất mọi
bề
Gia đình hạnh phúc trọn
đời thủy chung
Đời tôi như một dòng
sông
U hoài chảy mãi vinh
quang đã đầy
Tôi không oán giận gì
ai?
Không còn hứng thú với
người đời xưa...!
6.1.2011 Lu Hà
Dậy Đi Em Đừng Nuối Tiếc
"Vẫn cô đơn… trăm
nghìn nuối tiếc,
Một kiếp người chua
xót với lệ khô..."
Thì đứng dậy em ơi tự
nhủ
Muà xuân về đón gió
tình thu...
Đừng than vãn để đời
đau khổ
Khóc lóc hoài nào có
ích chi?
Tình vẫn duyên má hồng
vẫn thắm
Dậy đi em mà đón xuân
về
Sáng hôm nay lại đọc
thơ em
Lòng hỏi lòng còn đó
trái tim
Đời vẫn đây ta còn sự
sống
Gió mưa hoài bão tố buồn
thêm
Dậy đi em chớ đừng sầu
thảm
Can đảm mà đi để sống
trọn đời
Dĩ vãng qua thôi ngừng
rơi lệ
Hãy yêu thương trọn với
tình người...
28.1.2011 Lu Hà
Lá Rụng Thu Tàn
"Lá đổ muôn chiều
ôi lá úa,
phải chăng là nước mắt
người đi..."
Người đi, đi mãi bao
giờ lại
Để lại cho ai mộng ưá
hoài...?
Aó trắng em chưa vướng
bụi đời
Nằm trên thảm lá vội
vàng rơi!
Xinh tươi mới chớm đời
hoa nở
Thổn thức năm canh lệ
vắn dài...
Tháng năm mòn mỏi
ngóng chờ thư
Bến nước sông Hương chảy
hững hờ
Khắc khoải năm canh
kià núi Ngự
Một mình thui thủi nắng
chờ mưa...
Anh ở nơi nao có biết
không?
Chiều nay buồn lắm gió
thu đông
Mỗi năm mỗi tuổi đời
con gái
Xào xạc lá vàng chẳng
xót thương...
Hãy trở về đi anh mến
yêu
Từng đêm vò võ nỗi sầu
tư
Sáng ra ướt đẫm rơi
dòng lệ
Ân ái âm thầm mộng
tình mơ..
Tủi thân em lắm hỡi anh
ơi
Biền biệt mấy muà hoa
lá rơi
Cỏ uá héo hon đời thiếu
nữ
Mảnh mai màu áo gió
mưa phai...!
6.1.2011 Lu Hà
Hạt Giống Hồng Hoang
Chuyển thể thơ Diêu
Linh theo tâm trạng riêng : Tự Khúc Xuân
Anh gieo một hạt hồng
hoang
Vào lòng mảnh đất tình
thương thuở nào
Em còn đứng ở đồi cao
Kiêu sa gió thổi bốn
muà đợi ai...?
Giọt nào nắng thấm bờ
môi
Run run tê dại mãi
hoài em ơi!
Muà nào gió gọi mưa
rơi?
Cho anh gõ cưả trọn đời
thủy chung...
Hững hờ giọt nước xuôi
dòng
Tình anh thấm đẫm má hồng
phôi phai
Dửng dưng em vẫn hát
cười
Bướm hoa dìu dặt vui
tươi xuân về...
Mây hồng muôn nẻo sơn
khê
Biết đâu mà đợi mải mê
anh chờ
Hỏi trời Nguyệt Lão se
tơ
Thuyền tình ai hẹn bến
đò sang ngang
Ngậm ngùi gịọt nước
sông Hương
Điệu hò mái đẩy bến
sông nhỡ nhàng
Ôi thôi em đã lấy chồng
Thương cho hạt giống hồng
hoang buổi đầu...!
30.1.2011 Lu Hà
Hồn Về
hoạ thơ Mai hoài Thu
Hồn còn thơ thẩn vườn
mai
Cỏ cây than khóc dấu
hài vấn vương
Em ơi! Chiều lạnh xa
thương
Hương xưa thoang thoảng
dặm đường chim bay
Âm dương đôi ngả sương
tay
Bờ môi khoé mắt những
ngày xôn xao
Lang thang hồn ở chốn
nao
Mang theo sầu tủi nghẹn
ngào bóng tên
Não nùng gió gọi từng
đêm
Lòng này thổn thức ưu
phiền quanh năm
Xót đau thân phận bao
lần
Nhà giam chế độ âm thầm
hờn căm
Vì sao ra nỗi cô đơn
Ai gây ra cảnh điêu
tàn chia ly
Hồn về vơ vẩn cành mai
Nỗi đau xa cách dập
vùi trùng dương
Bọt bèo thứ lữ tha
hương
Chiều đêm nghe tiếng
non sông gọi hồn
Em ơi! Hồn lạc siêu
tan
Đầu thai đừng nhé
dương trần lầm than...
18.7.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen