hoạ thơ Mai Hoài Thu
Hồn về theo gió thu
bay
Mang theo hoài niệm mơ
say tủi sầu
Ngoài thềm lá rụng lao
xao
Sương rơi ngọn cỏ như
trào thương đau
Bàng hoàng những lúc
bên nhau
Bụi xa in dấu nhịp cầu
gót chân
Anh đi lạnh bóng trăng
rằm
Em bên cưả sổ cô đơn nỗi
lòng
Anh đi trong gió ngàn
phương
Có còn nghĩ đến phòng
không em buồn
Thu về bóng rủ hoàng
hôn
Hai hàng dương liễu tủi
hờn trăng thu
Trách sao trăng gió hững
hờ
Xa xa một giải ngân hà
còn yêu
Thuyền tình giưã sóng
biển dâu
Lênh đênh lồng lộng
say màu tơ vương
Xa nhau trăm nhớ ngàn
thương
Ngoài kia gió thổi
khói sương nhạt nhoà
Hồn về theo gió mây xa
Bao nhiêu kỷ niệm hoài
thu thu hoài
29.11.2009 Lu Hà
Như Tiếng Gọi Đò
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Nưả đêm trở lạnh cơn
mưa
Mong ai như tiếng gọi
đò canh khuya
Em về như giấc chiêm
bao
Nưả hư nưả thực bóng
nhoà lệ rơi
Bao năm biền biệt cách
vời
Như cơn gió thổi mây
trời đưa chân
Sông xưa gửi lại tâm hồn
Cuốn trôi giọt nước u
buồn xa hương
Động lòng bao cảnh vấn
vương
Em về gom lại giọt
thương giọt buồn
Giọt theo con sóng
chân cồn
Gịọt bay vào lớp bụi
trần lầm than
Hiu hiu làn nước lăn
tăn
Bến sông đò vắng mây
đen tủi sầu
Em ơi! Trời biển bao
la
Còn đâu bóng dáng yêu
kiều trăng đêm
Thương ai rỏ lệ quanh
thềm
Bao năm xa cách âm thầm
nhớ em
Em về trả mối tình
duyên
Đêm khuya gió đập mộng
hồn tàn canh...
14.11.2009 Lu Hà
Một Đóa Hoa Lòng
Hỏi rằng còn giận hay
thương?
Khi em đọc hết nỗi
lòng cuả anh
Thư anh tha thiết chân
tình
Có gì thì cũng mây
thành khói tan...
Con người trong cõi
nhân gian
Trách sao cho khỏi
muôn vàn thiết tha
Hồn anh như gió trăng
mơ
Hoàng hôn bảng lảng
chiều thu âu sầu
Bao giờ ta lại gặp
nhau
Vườn xuân chim hót bài
ca muôn loài...
Trăm năm thế kỷ ngậm
ngùi
Ngàn thu lỗi hẹn nổi
trôi luân hồi
Bao giờ ai sẽ vì ai?
Trái tim đa cảm lệ rơi
mấy hàng!
Hồn vương cánh gió trập
trùng
Đoá hoa anh tặng cõi
lòng nào say?
Em ơi! chỉ có một người
Từng đêm trăn trở vắn
dài thở than
Đông tàn thì tuyết sẽ
tan
Lại còn băng giá để
xuân giận hờn?
Bài thơ kể lể nguồn
cơn
Lòng người thứ lữ trăm
ngàn đắng cay
Mến yêu anh mới lắm lời
Thư đi thư lại thư
hoài mãi thôi!
9.1.2011 Lu Hà
Cho Rầu Lòng Nhau
Sáng nay buồn bã làm
sao?
Khí trời lạnh lẽo mờ mờ
hơi sương
Ngán trông quang cảnh
muà đông
Hàng cây ủ rũ vấn
vương u hoài
Hẳn lòng thổn thức nhớ
ai?
Muà thu biền biệt
tháng ngày đầy vơi
Đêm qua tuyết cũng chẳng
thôi
Giời đừng nhỏ lệ trần
ai thêm sầu
Lẻ loi kià gốc anh đào
Dưới sân hiu hắt khẳng
khiu mấy cành
Thời gian vùn vụt chạy
nhanh
Sinh già bệnh tử đầu
xanh chóng tàn
Thương người dang dở
cánh xuân
Thuyền quyên yểu điệu
nồng nàn biết bao
Tương tư ý hợp tâm đầu
Hồn thơ chuếnh choáng
dạt dào biển khơi
Xem thư than thở ngậm
ngùi
Cố hương xa cách quê người
buồn thiu
Trùng dương sóng vỗ dập
dìu
Đất trời lồng lộng biết
đâu mà tìm?
Thư cưu trống mái bên
bờ
Quan quan thiên hạ cho
rầu lòng nhau!
8.1.2011 Lu Hà
Quện Vào Không Gian
Bỗng nhiên anh lại nhớ
em
Thèm gò bồng đảo khát
niềm ái ân
Lâng lâng mây nhẹ mưa
tràn
Trăng sao mờ ảo trắng
ngần làn da
Nụ hôn cháy bỏng thiết
tha
Lắng nghe tim đập bài
ca muôn loài...
Một năm có bấy nhiêu
ngày
Bao nhiêu trống trải
canh dài xót xa
Bây chừ hồn ở nơi đâu?
Có cùng khoảng khắc âu
sầu nhớ nhung?
Gió Đông lạnh lẽo cô
phòng
Nỗi niềm tâm sự vấn
vương canh trường
Hồn thương ai oán vô
cùng
Mênh mông hư ảo võ
vàng chiều thu
Kể từ dạo đó bấy lâu
Tâm đầu ý hợp ngẩn ngơ
sớm chiều
Đêm nay anh lại nhớ
nhiều
Tâm linh giao cảm quện
vào không gian....!
7.1.2011 Lu Hà
Hết Vơi Lại Đầy
Chập chờn mặt nước như
mơ
Nhớ em da diết làm sao
bây giờ?
Xa xa lá rụng sương mờ
Nhớ chiều nhớ sáng vẩn
vơ tối ngày
Muà Đông tuyết rụng
đêm dài
Mây đen ảm đạm kêu trời
gọi mưa
Canh khuya lạnh lẽo
như tờ
Thông reo song cưả gió
ca ven hồ
Hồn ai lững thững bên
bờ
Ngẩn ngơ mặt nước bơ
phờ xa xôi!
Cầu trời mưa mãi không
thôi
Lòng tôi chan chưá hết
vơi lại đầy
Tình như bao lớp sóng
dồi
Yêu con suối nhỏ
thương đồi bồng lai
Trong thư nhắn nhủ đôi
lời
Tâm hồn an lạc dẻo dai
tinh thần
Tình anh đâu nỗi uá
tàn
Thần thơ đi vắng muà
xuân ngậm ngùi...
Nhớ anh em cũng bồi hồi
Gửi lời thương nhớ cho
đời anh vui!
9.1.2011 Lu Hà
Tình Quê
chuyển thể thơ Hữu
Loan: Hoa Lúa
Hương ngào ngạt đồng
xanh hoa luá
Đôi mắt nhung chan
chưá người ơi!
Mênh mông thăm thẳm chân
trời
Cay đa giếng nước bồi
hồi tình quê
Trải gió bụi sơn khê vạn
nẻo
Nhạc quê hương cổ độ
trăng lên
Xôn xao chim chóc vang
ngân
Lời ca như thể mưa
ngàn suối reo
Gió thu sớm vi vu
thánh thót
Để lòng anh tha thiết
hội muà
Đánh đu vật trụi cuộc
cờ
Dân ca quan họ mặn mà
xa bay
Trai với gái thôn đoài
thôn thượng
Ván thăm thuyền một mảng
trầu cau
Yêu nhau cởi áo cho
nhau
Về nhà dối mẹ qua cầu
gió bay
Núi bát ngát sông đầy
hương nội
Khói sương lam phủ mái
nhà tranh
Ngân hà một khoảng trời
xanh
Mười mong chín nhớ cho
mình yêu nhau
Cầm bàn tay đậm đà ân
ái
Tuổi hai mươi một trái
tình si
Ngực căng mắt biếc xa
xôi
Tràn đầy nhưạ sống tuổi
đời trắng trong
Một toà ngọc hiền
lương đắm đuối
Thương quê hương bất
diệt tình em
Tào khang trọn nghiã
tình thâm
Răng long tóc bạc thì
thầm thông reo
22.3.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen