Bèo Dạt Mây Trôi
Anh biết rằng em vẫn
nhớ anh
Tình anh như lá đã lià
cành
Đâu còn sôi nổi như
ngày trước
Tim động trào dâng ngọn
sóng tình
Ngày ấy lòng anh thật
trắng trong
Như hoa thơm ngát ở
ven rừng
Anh cầu anh nguyện cho
anh được
Về nước thì anh sẽ cưới
em
Rồi một ngày kia thật
bẽ bàng
Rằng em đã có mối tình
riêng
Còn anh như kẻ đùa
trong mộng
Một chút cho vui kẻo
nhỡ nhàng
Tai ác làm sao trận gió
phong
Tình yêu như gió thoảng
mây trăng
Hai tay toan tính mây
cùng gió
Một nưả vầng trăng chẳng
muộn màng
Uốt ức vì ai anh muốn
điên
Còn em vẫn bước thật
bình yên
Thì ra anh chỉ là con
rối
Đuà với yêu đương tiếng
kẻ hèn
Em ơi sao laị nỡ đuà
dai
Kẻ khóc người cười được
ích chi?
Ai thắng ai thua lòng
rẻ mạt
Tình như nước lã bạc
như vôi
Em đã đưa anh ra thế
gian
Mỉa mai vu cáo nỗi oan
hờn
Là bông hoa chín người
ta hái
Là truyện xưa nay ở
cõi trần
Giận đời anh đã quyết
từ em
Là chẳng bao giờ nghĩ
tới em
Đã mấy thu rồi nhanh
quá nhỉ
Lòng chai như đá miệng
anh im
Nhớ nhánh hoa đào đã
trổ bông
Vườn người em gaí ở
quê hương
Rồi đây anh sẽ về nơi
đó
Gặp laị người mà anh mến
thương
Riệu nồng đến lúc phải
tàn canh
Chán ghét sao còn nhớ
đến anh
Chèo néo đẹp gì hoa đã
uá
Riệu thưà còn muốn chuốc
sang anh?
Từ nay em hãy đi đường
em
Và để anh yên chút phận
hèn
Anh chẳng sẵn lòng hâm
nóng laị
Một chút tình thiu đã
cũ mèm
Anh biết rằng em chẳng
dễ quên
Nhiều lần trăn trở nhạn
đưa tin
Em chờ em đợi mong anh
đến
Ngươì khóc sau cùng laị
chính em
Anh biết làm sao được
hở trời
Bi tình bi thảm có ai
hay
Tương tư món nợ còn
trơ đó
Ai phaỉ mang theo trọn
kiếp đời…?
2007 Lu Hà
Gió Lạnh Hương Tàn
Ta nhớ gặp nhau từ thuở
nào?
Lung lay ánh mắt đắm hồn
xưa
Bâng khuâng sao động
muà xuân đến
Cho gió hương sang
ngóng đợi chờ….
Anh đã làm thơ để tặng
em
Thời gian hoa lá thắm
đoá thiên nhiên
Nhưng tình chẳng trọn
như mong muốn
Ai biết rằng ai ván
đóng thuyền?
Tình ái xưa nay chuyện
bướm hoa
Tự do hương nhụy gió
đong đưa
Làm hoa mong được người
ta hái
Làm gái xin cầu vẫn
thiết tha...
Hỏi lại rằng ai chẳng
thật thà
Tự xua bướm trắng lánh
xa hoa
Khôn ngoan chẳng lựa
theo hồn bướm
Bóng trắng bay đi chẳng
ngoái đầu….
Em hãy chôn đi kỷ niệm
xưa
Giả chân hư thực hoá
thành ma
Tìm gì bóng dáng trong
hoang địa
Mưa lạnh chiều thu gió
hững hờ
Một chút bẽ bàng em phụ
anh
Ngậm vành mi đắng cái
thanh danh
Tổn thương cho tấm
lòng chung thủy
Thiên hạ cười chê kẻ bạc
tình…
Ái ngại cho ai cảnh vịt
vờ
Dù sao đã có cưới xin
đâu ?
Ngây thơ cứ tưởng là
minh triết
Nên để đời hoa lệ ưá sầu…
Anh lại tôn thờ cái tiết
trinh
Đời trai lãng tử gái
xuân tình
Sinh ra đâu phải là
hèn kém
Lầm lẫn sao em cái tiết
danh ?
Đâu phải rằng anh kẻ hẹp
hòi
Nam nhi chẳng chiụ kiếp
tôi đòi
Còn em lại lại quá ra
kiêu ngạo
Không hiểu lòng anh hận
nỗi gì?....
Bỏ đi thôi đã lỡ vương
chàm
Đẳng cấp tâm linh ở
cõi trần
Nhân định tơ trời ơn
nguyệt lão
Ái tình chỉ đẹp ở
lương tâm
Anh đã yêu em lại tố
anh
Giận lòng oan ức hận
trời xanh
Ra đi thề nguyện không
quay lại
Rên rỉ làm chi bận vướng
mình…
Miệng lưỡi thế gian thật
hãi hùng
Xưa nay thiên hạ thói
gian thương
Phê bình đấu tố theo
quan điểm
Đục nước béo cò có biết
không?....
Đã biết anh say còn
ngoảnh đi
Ít ra cũng phải nói
đôi lời
Cho người quân tử yên
lòng dạ
Yểu điệu thuyền quyên
hiểu lẽ đời….
Còn nhớ ta cùng chung
bức tường
Cửa bên xào xạc suốt
canh trường
Khuyên can bạn gái dư
dòng lệ
Trống trải phòng không
lạnh thế này…
Em hãy yên tâm đi lấy
chồng
Cầu em hạnh phúc với đời
thường
Hối hận làm chi đừng
khóc nữa
Anh đã đi rồi trận gió
đông
Nếu có chăng là hẹn kiếp
sau
Mà sao không thể lại từ
đầu
Đời dài anh vẫn là
trai trẻ
Khí khái lòng người dễ
đổi sao?...
Néu thuận kiếp sau hẹn
tái sinh
Đừng như con bướm với
hoa cành
Có phải lòng nhau thì
thắm lại
Trái tim lý trí mái đầu
xanh....
2008 Lu Hà
Ngộ Nhận
Ngộ nhận cho nên mới lỡ
lầm
Như ai cao giá ngọc vô
ngần
Hương hoa chẳng giữ
cho đời đẹp
Nên để kiếp này nợ phấn
son
Ai kẻ trước sau biết
phận mình
Bao nhiêu lưu luyến mộng
tình xinh
Tạo nên đối trọng cho
em chọn
Hoa nhụy rưã rồi em phụ
anh
Lu loa vu cáo kẻ yêu
mình
Bôi nhọ vì ai cái tiết
danh
Thiên hạ mừng thay nhờ
đục nước
Dăm ba mấy đưá trộm
nghe rình...
Từ đó em thành mất tự
do
Tương tư chẳng trọn
chuỗi ngày mơ
Bao nhiêu tình tứ
thành vô ích
Năm tháng héo hon thăm
kẻ chờ...
Ăn ở với người vẫn nhớ
anh
Tạo bao cơ hội cố làm
lành
Nhưng anh không phải
là con vịt
Trí tuệ con người đâu
kém sinh
Gang tấc kề bên nên biết
nhau
Mưu cao trí đảm sức dư
thừa
Tung hoành dũng mãnh
muôn người địch
Khánh kiệt cho mình thế
mới đau
Em đâu thấu hiểu kẻ
kiêu hùng
Tổn hại con tim hoá lạnh
lùng
Tự trọng mất còn gì để
sống
Tình yêu nóng bỏng chết
trong băng
Anh sẽ ra đi khắp nẻo
trần
Đời trai lãng tử kiếm
hồng nhan
Kiên trì năm tháng tìm
tri kỷ
Phong trần hội ngộ ở
nhân gian
Ở lại muôn đời cái
bóng ma
Mối tình lầm lạc chết
từ lâu
Đừng mong anh sẽ quay
đầu lại
Khắc hận trong đời một
giấc mơ
Anh chẳng buồn đâu lại
thấy vui
Muà xuân rơ rói tháng
ngày trôi
Giang hồ nhẹ bước đường
thiên lý
Nữ sắc duyên trời khắp
chốn nơi
Em quá tự tin hợm hĩnh
mình
Cho nên mới phải cảnh
điêu linh
Bao nhiêu kiêu hãnh
thành rẻ rúng
Phút chốc chôn vùi đắm
biển xanh
Nếu đã là yêu phải thật
thà
Cuộc tình đâu phải để
ganh đua
Tranh nhau dằn vặt
thân con gái
Kẻ thắng người thua mới
tự hào?
Anh đã ra đi chẳng
đoái hoài
Tình anh đâu phải mớ
tôm tươi
Chạy rông thiên hạ đem
rao bán
Ế ẩm ai mua chiụ lỡ thời?
Cái trí con người thật
lớn lao
Tìm người vợ đẹp để
làm cha
Cha hùng con mạnh nuôi
dòng giống
Đâu phải gặp ai cũng
thiết tha...?
Khi chọn người yêu phải
xét suy
Cuộc đời đâu phải để
cho ai
Vênh vang tự mãn khoe
bè bạn
Nụ cười chưa trọn lệ
tràn rơi....
Anh biết rằng em quá
trẻ con
Nhưng em đã lỡ nhụy
hoa tàn
Còn anh đâu phải là
ông lão
Há dễ mà anh chiụ héo
mòn?....
Cuộc đời như thể giấc
chiêm bao
Ảo mộng duyên tình có
thế sao?
Nhân cách lương tâm là
đáng quý
Kiếp nào gặp lại để
bên nhau?
2008 Lu Hà
Dương Quý Phi
Sắc quốc nghiêng thành Dương quý
Phi
Thiên hương nhân nghiã khó ai bì
Cầm kỳ thi phú yên thiên hạ
Thiên sử ngàn thu để lại đời
Lễ giáo vương triều bạc thế sao?
Thâm cung lục viện gió mưa sầu
Tam lang thương gọi cùng Minh Đế
Giấc mộng thường dân khéo hững hờ...
Khúc nhạc nghê thường trong giấc
mơ
Mai phi cánh bướm đẹp thơm hoa
Hồng nhan bạc mệnh đời cung nữ
Tri kỷ hồn thơ Lý Bạch xưa
Hoàng hậu phi tần sát hại nhau
Bao nhiêu thảm cảnh nát lòng vua
Vô tư Hoàng Đế tiêu nòi giống
Vương nợ oan hồn bao trẻ thơ
Ai xót thương nàng Dương quý Phi
Tấm lòng trong trắng đoá hoa tươi
Ngây thơ vương lụy hồn vong quốc
Họ mạc lân bang hại giống nòi
Giây phút hiểm nguy lià cõi đời
Ra đi chẳng thẹn cánh hoa trôi
Mang thân chuộc lại tình non nước
Để lại ngàn thu luống ngậm ngùi
Oan ức cho nàng bậc mỹ nhân
Phong ba lưu lại đoá hương trần
Làm thơ nhớ tiếc hồn xưa ấy
Lý Bạch ôm trăng một giọng đàn.
2008 Lu
Hà
Tình Xa Mây Núi
Nuí ơí! cám cảnh tiêu điều
Nhớ xưa ân ái yêu chiều nuí mây
Ôm lưng trái núi sum vầy
Mây xa có biết tháng ngày lẻ loi
Mây ơi! nuí laị khóc rồi
Như nàng thiếu phụ chờ người chinh
nhân
Chàng mây sinh Bắc tử Nam
Nước non nặng trĩu sớm hôm não
nùng
Thương nàng một nắng hai sương
Đường cày chân lấm đảm đang việc
nhà
Hai vai mây nặng sơn hà
Mưa phùn giá buốt đời hoa đắm chìm
Chiều chiều chân nuí hái sim
Nuí cao tím cả lòng em nhớ chồng
Bóng xưa lật đật vội vàng
Ba lô con cóc muối vừng nắm cơm
Hạt cơm thấm giọt mưa phùn
Nhai trong nước mắt tấn tần chia
ly
Trường Sơn dãy núi chạy dài
Mây bay ấp bóng thương người hậu
phương
Năm dài tháng rộng mịt mùng
Mỏi mòn núi đợi từng ngày bồng
bang
Trai tơ lửa bén rơm nồng
Lưá thì lần lữa phụ chàng mây xa
Núi xanh thoang thoảng hương na
Chim bay nháo nhác la đà lả lơi
Mây ơi! núi đã mang thai
Sinh hòn núi nhỏ đẹp nòi tổ tiên
Mây trời xa khắp mọi miền
Buị vàng nhiễm độc tráng niên hãi
hùng
Nuí ơi! mây chẳng trách nàng
Đôi ta như vậy lỡ làng dở dang
Mây xa muôn nẻo trùng phùng
Hoa thơm bướm lạ dọc đường hành
quân
Cánh mây phong vũ luị tàn
Đi đâu cũng để trần gian rụng dời
Nuí đừng thương cảm làm chi
Tội này ai chiụ núi mây hận đời…?
2008 Lu Hà
Tình Mây Nghiã Gió
Gió mây sinh giữa đất trời
Đôi ta duyên phận từ thời xa xưa
Mây về gọi gió lưa thưa
Hạt trời mưa móc tình ta sum vầy
Quanh năm ân ái vơi đầy
Đi xa mây vẫn vun dày nhớ mong
Mây về gió laị vấn vương
Gió mây quấn quít yêu thương ta
mình
Mây đừng mê mải trời xanh
Để cho gió phải một mình bơ vơ
Trần gian sầu muộn ngẩn ngơ
Lao xao nghe gió bao giờ gặp nhau?
Anh đi bao nỗi âu sầu
Để em vò võ má đào ngóng mây
Trời quang mây tạnh gió bay
Gió hiu hiu thổi tóc mây nhớ chàng
Gió mây sao lại giưã đàng
Nửa đường oán trách hay lòng đổi
thay?
Mây xa mê mải đất trời
Hoa thơm bướm lượn núi đồi gần xa
Vắng mây gió chớ sa đà
Mộng tình luyến aí la đà trần gian
Gió ơi! gió thổi về vườn
Thương người thiếu phụ phu quân vắng
nhà
Hoa xuân cỏ úa chiều tà
Mây ơi! có biết tuổi già gió mong
Mây trời vui cảnh bốn phương
Non cao nước biếc dịu dàng phấn
son
Mây còn thương gió héo mòn
Đừng quên mây gió ái ân vợ chồng!
7.3.2008 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen