Thơ
: Mai Hoài Thu
Nhạc:
Khê Kinh Kha
Giọng
ca: Bảo Yến
...
Điệu
hò:
Ơ….à…….
Sông
Hương nước chảy
về mô…
Núi
Ngự…. núi Ngự
ngàn năm đứng chờ
đợi ai…….
À….ơ…….
Còn
chi mô, còn chi mô, bao ngày tháng, bao ngày tháng…….
Xa
vời…….
Mưa
phùn mùa đông, nhớ
Huế
người
ơi,
Một
người xa quê sầu
dâng lên môi,
Biết
ai còn thương,
ai còn ngóng đợi,
Một
người lỡ
bước ngậm
ngùi nơi đây...
Nhớ
Huế mùa
trăng, mùa trăng Vỹ
Dạ,
Bên
ni xa cách, xa cách đôi bờ,
Tìm
nơi mô,
thùy dương rũ bóng,
Tìm
nơi mô,
giòng Hương
Giang lững lờ...
Huế,
Huế ơi
! Chiều
ni mưa lạnh,
Lòng
thèm nghe hai tiếng: "Mạ
ơi!"
Ôi
! quê hương nghìn
trùng cách biệt,
Còn
chi mô, bao ngày tháng xa vời...
Nhớ
Huế xưa,
từng con phố nhỏ,
Cầu
Trường Tiền, áo
tím ngẩn
ngơ,
Chút
trầm
hương Thiên Mụ bây
chừ,
Chuông
chùa xưa còn vang
giữa hồn ni ...
Ơi,
Huế
ơi ! người
đi rơi lệ,
Cả
hồn ni nhớ Huế tái tê,
Cả
hồn ni
mưa mù giăng kín,
Huế,
Huế ơi
! mòn mỏi ngày về…
San
Jose, 01/18/2010
Mai
Hoài Thu
Mai
Hoài Thu viết
bài thơ này theo thể
tự do lúc thì tám chữ, lúc thì 7 chữ trong một
câu nhưng cô vẫn
giữ lại cách gieo vần ở những chữ cuối cùng theo
nguyên tắc bằng trắc có nguồn gốc từ
thơ đường
và thơ tứ tuyệt.
Nên lời
thơ khi hát lên thấy
du dương trầm bổng
theo điệu hò cuả
các cô gái Huế. Về mặt âm nhạc tôi không muốn bàn
nhiều mà chỉ xin phép bàn về nghệ thuật và nội dung
cuả bài
thơ.
Đây
rõ ràng là tâm
trạng cuả
Mai Hoài Thu cũng như hàng triệu
đồng bào ở hải
ngoại nhớ
thương về
quê cha đất tổ.
Mai Hoài Thu nhớ cố
đô Huế cổ
xưa, với biết bao
kỷ niệm êm
đềm cuả tuổi nữ
sinh, không biết cô có phải là nữ
sinh trường
Đồng
Khánh hay không? Nhưng nghe hơi thở
cuả thơ
thấy rằng tình cảm
cuả cô có rất nhiều
ưu tư. ưu ái với
sông Hương, núi Ngự,
cầu
Trường Tiền v.
v....
Thiết
tưởng chúng ta cũng
nên bàn về ý nghiã cuả hai chữ Tổ quốc và phải hiểu
thế nào
cho đúng. Không thể
có cái chuyện Tổ quốc
XHCN được
như người cộng
sản vẫn tuyên truyền.
Nhiều
người Việt Nam
ngày nay hiểu ý nghiã hai chữ Tổ quốc còn lờ mờ
lắm. Qua một thời gian nô dịch dài dằng dặc cuả nền
văn hoá ngoại lai
Mác, Lê Nin, Mao Trạch
Đông. Họ
người Việt Nam bị
đảng nhồi sọ coi
Tổ quốc chỉ còn là một biểu
tượng, một lá cờ,
một cái hình quốc huy hay là một khoảnh nhỏ to bằng
hai ngón tay hay nưả
bàn tay vẽ trên tấm bản
đồ thế giới. Họ
hân hoan ôm hôn lá cờ
đỏ sao vàng cuả
tỉnh Phúc Kiến bên Tàu mà hàng triệu
người sẵn sàng hy
sinh thân mạng cuả mình. Họ
đã dần dần
quên đi khái niệm
Tổ quốc là mảnh
đất thiêng liêng
mà do tổ
tiên, cha ông bao đời
để lại. Họ
quên đi Tổ quốc
là quê hương họ
mạc gần gũi mến yêu thiết tha, là cội nguồn cuả nhớ
nhung. Khi đưá con đi xa lâu ngày, thường
muốn quay trở về. Hy vọng
được
đón nhận một sự
đùm bọc,
yêu thương, một sự
động viên khích lệ
và bảo vệ cuả
quê hương, Tổ quốc
không còn nưã.
Chưa nói
là luôn bị công an
dòm ngó, bị vu cáo , vu khống là các thế lực
thù địch
nước ngoài trở về
để phá hoại Tổ
quốc. Hàng triệu
đồng
bào đã bỏ chạy
khỏi Tổ quốc thân yêu cuả mình không phải vì căm
ghét Tổ quốc mà
chỉ vì sợ hãi bị khủng bố
đe doạ mạng sống,
họ sợ bọn Mafia trá hình đảng
phái đang nắm quyền
lũng đoạn
nhà nước. Họ
những kẻ cầm quyền
như những con hổ
đói sẵn
sàng ăn thịt lột
da đồng loại. Tổ
quốc cần phải
được phục hồi
lại khái niệm và giá trị nhân bản: Tổ quốc là mảnh
đất nghìn năm
mà ở
đó một giống
người
như chúng ta ngày nay đã
sinh sôi phát triển, cùng chung tiếng nói, vóc dáng, thói
quen truyền thống và chung một nền
văn hoá đặc thù
Việt Nam riêng biệt mà chỉ
người việt nam mới
có. Văn hoá cuả ta
không thể nào nhầm lẫn với Tàu, Thái Lan, hay Nhật Bản
được. Là một
người
bình thường,
khoẻ mạnh không bị dị tật bẩm sinh thì chả ai nỡ có
lòng hận thù tổ quốc mình cả. Hoạ
chăng trên thế giới
chỉ có
hai người nổi
tiếng
căm thù dân tộc,
căm thù nòi giống
cuả mình là Adolf Hitler và Polpot mà thôi. Ông Hồ Chí
Minh có thể là
người thứ 3 sau
Hitler và Polpot? Hítler không phải
là người
Đức mà chỉ xin
nhập quốc tịch
Đức, y mang dòng
máu Do Thái vì mẹ
y bà Clara là người
Do thái. Một
trăm năm sau, khi nói đến
từ Tổ quốc XHCH có lẽ con cháu chúng ta sẽ ôm bụng
mà cười cho một
cái đảng
một cái dân tộc ngớ ngẩn này, cho là chuyện tiếu lâm
trong kho tàng chuyện cổ khôi hài Việt Nam.
Huế!
Chỉ một tiếng
thôi đã gieo vào
lòng người
với biết bao sầu mộng,
thương nhớ, xót
xa. Màu tím Huế, bún bò Huế, Tôn nữ công tằng,
sông Hương, núi Ngự,
điệu hò mái đẩy
... Sông Hương nước
chảy về
mô, để cho núi Ngự
ngẩn ngơ
sớm chiều.
Hãy
nghe Lu Hà trong bài thơ"
Hoài Mộng Cố
Đô" viết về
Huế. Mặc
dù anh chưa bao giờ
đến
thăm kinh thành Huế:
"...
Huế cuả
ai ơi! Huế hẹn hò
Như
tà áo trắng tuổi
còn mơ
Bạch
Đằng bến Ngự
mùi hương khói
Màu
áo xanh lam chí học trò
Không
hiểu vì sao đã
bấy lâu
Mà
người
thơ ấy vẫn thờ
ơ
Mải
mê kinh kệ hằng khuya sớm
Vui
với gần xa chốn
cưả chuà...
Đã
bấy lâu nay ta vẫn mong
Đàn
xưa réo rắt tiếng
tơ đồng
Bá
Nha gảy khúc
người xa xứ
Như
nước
sông Hương dậy
sóng lòng..."
Còn
tâm trạng cuả nữ
thi sĩ Mai Hoài Thu sau bao nhiêu năm tháng xa cách Huế.
Qua những vần
thơ não ruột não
gan chúng ta biết cô còn để
lại Huế với biết bao nhiêu kỷ niệm
đắng cay, giận hờn
trách móc về Huế.
Mưa phùn, mưa tầm
tã, mưa
rả
rích đã được
Nguyễn Bính mô tả
trong thơ cuả
anh. Muà đông mà mưa phùn thì
lạnh lẽo buồn biết chừng
nào để
cho người xa quê
nhớ lại mà sầu dâng lên môi. Nàng nhớ Huế và chẳng
biết nưã
sau một cuộc
thăng trầm bể
dâu dưới sự thống
trị cuả cộng sản những
người thân cuả
nàng ai còn ai mất.
Tâm tính người
quen liệu
đã đổi
thay và có thể không còn được
như ngày xưa nưã.
Ai còn thương,
ai còn nhớ
đến nàng hay nàng
còn thương
còn nhớ
đến ai? Có thể
người yêu hay bạn
bè chí thiết ngày
xưa. Có ai mong đợi
ngày nàng trở về Huế không...? Một sự hoài nghi về
tình cảm Huế
đã bạc bẽo và
nhiều
đổi thay...?
Mưa
phùn muà đông, nhớ
Huế ơi,
Một
người xa quê sầu
dâng lên môi,
Biết
ai còn thương
ai còn ngóng đợi,
Một
người lỡ
bước ngậm ngùi
nơi
đây...
Một
người lỡ
bước ngậm
ngùi nơi đây? Người
đó là ai? Phải
chăng chính cô đã
có một cuộc tình dang dở...mà phải ngậm
ngùi ra đi phiêu bạt
ở nơi
đất
khách quê người?
"
Nhớ Huế
muà trăng, muà trăng Vĩ Dạ
Bên
ni xa cách, xa cách đôi bờ,
Tìm
nơi mô,
thùy dương rũ bóng,
Tìm
nơi mô,
giòng Hương
Giang lững lờ...
Nhớ
Huế không chỉ cỏ
cây sông nước. Huế
còn là quê hương
cuả một thiên tài
bất hạnh với
bài thơ nổi tiếng:
" Sao Anh Không Về
Thăm Thôn Vĩ Dạ "
cuả Hàn Mạc Từ. Họ
Hàn giàu trí tưởng
tượng và yêu
trăng như Thái Lý
Bạch
ngày xưa, vì trăng
mà nhảy xuống
sông để
ôm trăng, thật
là thi sĩ đến thế
là cùng.
Nhưng
than ôi tình yêu Huế
năm tháng cũng phôi phai. Phải
chăng Huế
đã mất dần vẻ
đẹp duyên dáng
thuở nào. Bây giờ làm sao mà tìm lại
được dáng hình
xưa, chẳng biết
đi mô không còn
hàng thùy dương
rủ
bóng êm đêm khi hoàng hôn xuống
mà chỉ thấy thuỳ
dương rũ bóng phờ
phạc héo hon. Còn tìm ai nưã
khi giòng Hương
Giang nước chảy
lững lờ...Tất cả
đều ghẻ lạnh héo
hon là lỗi tại ai? Phải
chăng chính bàn tay
hủy hoại tàn bạo cuả
người cộng sản
đã làm cho Huế
buồn tẻ dở dang bạc màu lá uá....?
Cô
lại bùi ngùi thảng thốt kêu lên hai tiếng mạ
ơi! Ôi quê hương nghìn
trùng cách biệt. Mẹ
ơi! Má ơi! Mạ
ơi! là đồng
âm lơ lớ cuả ba
miền Trung Nam Bắc.
Công cha như núi thái sơn, nghiã
mẹ như
nước trong nguồn
chảy ra. Công lao cuả
người
cha nuôi con cao như nuí, nhưng núi cao vẫn
còn đo
được,
cao như đỉnh núi
Hy Mã Lạp
Sơn vẫn
có người
trèo lên được,
nhưng lòng mẹ
thương con thì ngàn
thu vĩnh cửu, mạch
nước nguồn chảy
mãi không ai có thể
đong đếm
được. Vậy
khi người ta gặp
sự nguy hiểm
hay đau khổ tận
cùng, nếu cần sự che trở, bao che ai cũng kêu lên hai
tiếng Mẹ
ơi! Là tiếng kêu
chung cuả cả
loài người
yêu thương vậy?
"
Nhớ Huế
xưa, từng con phố
nhỏ
Cầu
Trường Tiền áo
tím ngẩn
ngơ "
Cố
đô thành nội Huế,
với những con phố nhỏ
nhà cưả
san sát là đặc
trưng cuả nếp sống
quây quần, có thể
ngày xưa tập trung
cuả các thành viên trong hoàng tộc. Cầu
Trường Tiền áo
tím ngẩn
ngơ cuả các cô nữ
sinh trường
Đồng Khánh. Cũng
là kỷ niệm
thơ mộng
đẹp nhất thời
con gái cuả Mai Hoài Thu?
Đọc
bốn câu kết thật buồn
quá, thi sĩ không cho chúng ta được
biết một tia hy vọng
tương lai cuả
cô đô Huế nói
riêng và Tổ quốc
quê hương toàn cõi
Việt Nam nói chung. Lỗi tại
ai đây đã phủ lên
Huế một
màu bi thương tang tóc...?
Ơi,
Huế
ơi! người
đi rơi lệ
Cả
hồn ni nhớ Huế tái tê
Cả
hồn ni
mưa mù giăng kín
Huế,
Huế ! mòn mỏi ngày về...
Thật
là một
bài thơ buồn viết
về quê
hương xứ sở. Có
thấm buồn thì mới nhớ
thương, có nhớ
thương thì mỗi
người chúng ta có
ý thức
hơn nưã để
chống lại bạo quyền cộng sản, bảo vệ
quê hương yêu dấu
cuả chúng ta. Nhớ Huế, nhớ Hà Nội, nhớ Sài Gòn là
trái tim và nỗi niềm cuả những
người con xa Tổ
quốc
4.2.2011
Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen