Tình Sầu
Hoang Liêu
viết tặng
ca nhạc sỉ Tô Cẩm Hoa khi hát bài: Yêu
Vẳng đâu
khúc nhạc tình yêu
Ngậm ngùi
hồi tưởng tiêu điều thu vương
Hoàng hôn
buồn thảm nhớ thương
Xót xa rặng
liễu quê hương nhuốm sầu
Yêu ai bạc
cả mái đầu
Nửa gìa thế
kỷ dãi dầu nắng mưa
Tiếng gà eo
óc ban trưa
Khôn nguôi
chiếc bóng rặng dừa lao xao
Ái ân giây
phút dạt dào
Trùng dương
xa cách nghẹn ngào người ơi!
Bâng khuâng
cánh nhạn chân trời
Vầng trăng
sẻ nửa chơi vơi mảnh hồn
Cù lao biển
cả sóng cồn
Chập chờn
ảo ảnh lệ tuôn đôi dòng
Cố nhân giữ
trọn trong lòng
Tình xưa tan
nát còn mong nỗi gì?
Nửa đêm gió
hú thầm thì
Dế đàn cung
điệu rầm rì hoang liêu
Bình minh thổn
thức phiêu diêu
Đoạn trường
ai oán bóng chiều tà dương!
14.2.2015 Lu Hà
Chẳng Trừ
Riêng Ai
viết tặng
nữ sĩ Ngọc Bích
Nhà tôi có
chậu hoa quỳnh
Nhập từ Anh
Quốc lung linh tuyết hà
Mừng xuân ca
khúc thái hòa
Mùi hương
ngọc bích nhạt nhòa châu sa
Quỳnh sen mọc
ở quê nhà
Đồng bằng
Nam Bộ mặn mà thủy chung
Sông Hương
núi Ngự thơm cùng
Hoàng liên
dược thảo chập chùng biển khơi
Ngậm ngùi
nước mắt tuôn rơi
Dặm trường
thiên lý chơi vơi bến đào
Thương đời
cảnh ngộ ly tao
Cây nêu tràng
pháo nghẹn ngào bể dâu
Giao thừa mây
khói nơi đâu
Vọng từ sâu
thẳm mái đầu sầu tư
Thời gian
bàng bạc như từ
Hoàng hôn
cánh hạc chẳng trừ riêng ai ?
Nhớ thương
rặng liễu chương đài
Tràng An xa
cách canh dài thở than
Tháng năm tầm
tã mưa chan
Thành đô
hoài cổ trăng ngàn mờ xa!
15.2.2015 Lu Hà
Tấm Lòng Cát
Sĩ
Cỏ cây muông
thú con người
Trải bao kinh
nghiệm đất trời bao la
Chân thành
nhắc nhở từ xa
Ấu thơ từng
trải mẩn da ngứa hoài
Thuyền quyên
thục nữ anh đài
Đào nguyên
lạc lối thiên thai xứ nào
Yến oanh thỏ
thẻ nghẹn ngào
Tấm lòng cát
sĩ dạt dào biển khơi
Hoa tiên thảo
bức thay lời
Chăm lo sức
khoẻ lả lơi bướm hồng
Cây mò nhiệt
đới bụi lông
Phấn gây dị
ứng ao truông mọc tràn
Sinh ra muôn
cõi trần gian
Côn trùng dị
thảo trăm ngàn khổ đau
Thương tình
nhắc nhở cho nhau
Hồn thơ xao
xuyến sắc màu thắm tươi
Ất mùi đào
nở mai cười
Thiên thần
cảm động lệ rơi đôi hàng
Cung trăng đã
có chị Hằng
Chủ trương
soi sáng dịu dàng tuyết sương
Bần thần lữ
khách tha phương
Ngẩn ngơ
trúc bạch quê hương nghĩa tình
Đầu năm
bổng thấy tấm hình
Kìa ai đứng
đó giật mình lá xanh!*
* Cây hoa bên
cạnh nữ sĩ Nhung Truong rất có thể giống hoa mò, ở
miền trung du quê hương Lu Hà thường gây mẩn ngứa
15.2.2015 Lu Hà
Khuyên Can Thi
Hữu
thơ khuyên
tặng nữ sĩ Nhung Truong bên cây hoa mò
Khuyên can chớ
vội vui vầy
Cây này ngứa
lắm ngất ngây tình nồng
Bên ngoài lá
phủ lớp lông
Mề đay mọng
đỏ da hồng nổi sưng
Nhớ xưa bà
dặn coi chừng
Bờ ao truông
rạch một rừng xanh xanh
Tuổi thơ có
ngọn có ngành
Đuổi chim
bắt bướm bé đành chịu thôi
Hăng hăng bọ
xít hôi hôi
Phải nên
thận trọng bồi hồi mầm non
Giữ sao tuổi
ngọc trăng tròn
Gai cào thấm
máu môi son héo sầu
Phế hưng bao
cuộc bể dâu
Hồn thơ chan
chứa mái đầu muối tiêu
Xinh tươi
dáng vẻ yêu kiều
Hoàng hôn
chiều lả liêu xiêu dật dờ
Thấy ai lấp
ló bên bờ
Hoa mò xào
xạc lờ mờ sương rơi
Giật mình
hoảng hốt rụng rời
cảm xúc từ
tấm hình nữ sĩ Nhung Truong bên gốc cây hoa mò. Loại cây
này theo kinh nghiệm của Lu Hà rất dễ bị mẩn ngứa
15.2.2015 Lu Hà
Khỉ Bói Tình
Yêu
Bấy lâu khỉ
vẩn ngóng trông
Trái tim gà
mái sợi lông chẳng còn
Sóng tình dào
dạt đòi cơn
Bàn tay xương
xẩu lơn mơn mãi hoài
Yêu không
yêu, thật bi ai
Bói tình vặt
trụi vắn dài mất tiêu
Gái gà run
rẩy liêu xiêu
Chột đi mấy
lứa bóng chiều thảm thương
Tình yêu thảm
thiết thê lương
Khổ thân
thiếu phụ dặm trường trầm luân
Chần chừ
kiếp phận cù lần
Khỉ gìa kén
chọn thế nhân hãi hùng
Hai vầng nhật
nguyệt thủy chung
Thề non hẹn
biển tận cùng khổ đau
Xá chi hoa lá
nát nhàu
Hồng nhan bi
lụy bạc màu thời gian
Môn đăng hộ
đối khóc than
Mẹ cha chú
bác dở gàn trời ơi
Ôm nhau giọt
lệ tuôn rơi!
Khỉ gà cam
chịu cảnh đời chia ly!
cảm xúc tấm
hình khỉ vặt lông gà mái: Yêu không yêu
14.2.2014 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen