Duyên Phận
tặng BL
Anh đã đến khi dương
trần u ám
Khi đời em chỉ còn giấc
chiêm bao
Mất hy vọng tất cả là
vô nghiã
Một vòng hoa bên nấm mộ
u sầu
Em đâu biết nỗi lòng
anh tê tái
Từ kiếp nào mà cứ vấn
vương hoài
Xót thương em biến anh
thành tệ bạc
Để ngàn thu nuối tiếc
trái tim rơi…!
Anh dấn bước ra đi còn
tức tưởi
Giả nghiã đời mà anh rất
yêu thương
Em vui lên cõi trần
gian tươi sáng
Đoá phong lan anh hiến
tặng trong lòng
Ba thập kỷ dấn thân
vào cát bụi
Để cho em tìm lẽ sống
trong đời
Đừng oán giận khi xa
nhau em nhé
Muà đông tàn bao ân
nghiã chia ly
Sao chiụ nổi khi anh
nhìn cô ấy
Giưã Hà Thành lại xé
nát lòng anh
Thà ra đi chôn vùi
trong dĩ vãng
Chân trời xa tìm lại mối
chân tình
Anh là kẻ sinh ra là
tha thiết
Yêu cuộc đời chiu chắt
những nhành hoa
Chẳng cam chiụ khi
duyên tình ngang trái
Sống chân thành trăn
trở nỗi sầu tư
Hãy chấp nhận bằng
lòng như duyên phận
Vui lên em đừng oán
trách nhau hoài
Ai đã rạch vết thương
đời đau khổ
Vì thương tâm anh lại
phải ra đi
Đời là thế như cánh
bèo tan hợp
Cơn phong ba bão tố nổi
phong trần
Là đổ nát là tiêu điều
mất mát
Gạt sầu ly mà vui với
thế nhân
Hồn thi sĩ bay cao bằng
tâm tưởng
Để lòng mình thanh bạch
với trăng sao
Đừng ép nhau mua sầu
cho kẻ khác
Hãy vì nhau mà biết sống
thương yêu!
22.10.08 Lu Hà
Cõi Hồi Sinh
tặng BL
Anh đã đến như thiên
thần mách bảo
Khi em thề quyết vĩnh
biệt trần gian
Phút giây thiêng ngậm
ngùi sao đi hẳn
Nắng đang lên le lói một
muà xuân
Em ở lại cõi trần gian
mộng ảo
Gió reo ca bên suối lệ
u sầu
Em gặp anh bên sông hà
u ám
Hay nợ nần cuả tiền kiếp
xa xưa?
Là cứu cánh cho duyên
tình ngắn ngủi
Vui lên em mà vững gót
làm người
Trong đau thương hãy đừng
rơi nước mắt
Trong đắng cay hãy giữ
trọn nụ cười
Trong nhật ký em tự
mình an ủi
Lấy niềm vui trong
công việc hàng ngày
Quyên hắn đi kẻ bạc
tình đểu giả
Mối hận này ai đưa đến
tuyền đài ?...
Anh đã đến khi thuyền
em chao đảo
Sóng mênh mông bám giữ
một phao đời
Vì thương em mà anh
thành bội bạc
Lỗi hẹn với người giây
phút chia ly
Người yêu khóc anh bùi
ngùi đau khổ
Dấn thân vô mà phải chịu
phong trần
Anh quyết chí ra đi
tìm sự nhiệp
Bốn phương trời đâu là
dấu chân chim
Em cũng biết chia tay
là biền biệt
Xa cuộc tình như ảo
giác chiêm bao
Em cũng biết yêu anh
là đau khổ
Nưả năm trời anh dồn hết
thương yêu
Em vẫn biết yêu anh là
mạo hiểm
Nưả chừng xuân nuối tiếc
đoá hoa tàn
Như sương khói mây mờ
che một nưả
Tấm lòng trinh gưỉ lại
bóng trăng rằm
Đừng trách nhau đừng
giận hờn chi nưã
Hận bao lần sao còn nỡ
hận anh...?
Anh để lại một niềm
vui an uỉ
Ai cho em hồng lại má
xuân đào?
19 .10.2008 Lu Hà
Chiều Mưa Hà Nội
Năm anh muời tám tuổi
Lần đầu đến nhà chơi
Thẹn thùng không dám
nói
Cháu vào đây ngồi chơi
Mẹ em cũng biết duyên
Anh đã thầm yêu em
Nhưng tuổi đời chưa
chín
Nên chẳng dám nói lên
Là bạn học của nhau
Anh cũng chẳng khôn
nhiều
Nên tình anh câm lặng
Không dám ngỏ chữ yêu
Hà nội những chiều mưa
Còn mưa đến bao giờ
Ta sóng đôi cùng bước
Hạt mưa lòng ngẩn ngơ
Rồi anh đi bộ đội
Em đã đến nhà chơi
Tuổi cũng tròn mười
tám
Đôi vầng trăng vàng
soi
Những năm dài Trường
sơn
Còn thổn thức nguồn
cơn
Tự trách mình nhút
nhát
Sao ngày xưa daị khờ
Sau ba năm anh về
Em chê anh nhà quê
Để mẹ ngồi tiếp chuyện
Mà lòng anh tái tê
Khi em đã có chồng
Quay xe em cản đường
Có nỗi niềm tâm sự
Nước mắt chảy đôi
giòng!
2007 Lu Hà
Huyền Trân Về Chiêm Quốc
Một bước chân đi một lỡ
làng
Nỗi đau dân nước nỗi
tình riêng
Vua cha chót gả người
Chiêm Quốc
Thuyền lỡ duyên đò đợi
kiếp sang
Vua anh cũng chẳng thuận
lòng cha
Huynh muội tình thương
khúc ruột dà
Lưỡng lự triều đình
hai nước bí
Em đi thêm đất lợi
trăm nhà
Thế kỷ qua rồi vó ngựa
vang
Vương triều aỉ bắc máu
thành sông
Anh hùng ngã xuống từng
bao lớp
Soi bóng thiên thu hận
lá vàng
Một bước chân đi một lỡ
làng
Dưới trời bi lụy dấu
quan san
Ví bằng có đổi thành
chim được
Đôi cánh tự do chẳng lỡ
làng
Gả bán chữ tòng bắt phải
theo
Trái duyên lễ giáo
trói đời sao
Hai châu Ô-Lý đè thân
gái
Tủi cực buồn cho phận
má đào
Xưa chốn cung đình bao
thiết tha
Đường kim muĩ chỉ lưạ
tay nhau
Cung tần mỹ nữ nhìn xa
nhé
Ai biết tình em đã bấy
lâu..
Đường trường thiên lý
bóng chiều Nam
Thiếu nữ qua đi khắp mọi
miền
Đám rước cô dâu về vạn
tượng
Như con chim nhốt ở lồng
son
Dũng tướng đi cùng nát
ruột gan
Khắc Chân nước mắt ngậm
bồ hòn
Giang sơn gấm vóc vươn
bờ cõi
Vì nước hoa trôi lụy
héo tàn...
Một bước chân đi một lỡ
làng
Đắng cay tuỉ hận dấu
xe lăn
Đoá mai xe nghiến màu
cỏ uá
Cành trúc la đà gió bẻ
ngang
Đổi chác duyên tình có
mấy ai
Người thua kẻ thắng lụy
từng khi
Hám danh nữ sắc dâng
tay cống
Một nửa giang sơn thiệt
thế này?
Chót đã sinh ra thân
ngọc ngà
Mỵ Châu Trọng Thủy mối
tình xưa
Huyền Trân công chuá về
Chiêm Quốc
Ai khóc Huyền Trân mối
cảm sầu?
Muà thu 2007 Lu Hà
Bướm Và Hoa
Bướm lạ tìm hoa giưã
cuộc đời
Hoa thơm bướm đậu nhụy
vàng tươi
Hoa tàn nhụy rưã mùi
hương nhạt
Bướm lượn vòng quanh
chẳng chịu dời?
Trăm bướm tranh nhau một
nhánh hoa
Cho hoa phai nhạt mối
tình xưa
Đến khi hoa hiểu thì
hương rữa
Trong cõi nhân gian
bóng xế tà...
Trăm hoa ngỏ nhụy đón
muà xuân
Bướm độc bay quanh lượn
khắp vườn
Cánh bướm la đà quanh
buổi chợ
Than thân nuối tiếc
cánh hoa tàn
Đời người suy ngẫm cũng
bi thương
Chỗ thiếu nơi thưà khắp
bốn phương
Hoa bướm vờn nhau bao
kẻ lụy
Nhởn nhơ bướm trắng rụng
hương vàng
Bướm đậu bướm bay nỗi
vẩn vơ
Hoa ơi! nhắn gửi chọn
đường tơ
Thuyền ai thăm ván chờ
quân tử
Nỡ để đời hoa mộng ngẩn
sầu?
Chàng bướm bay cao ngắm
cánh hoa
Hoa đời thục nữ mộng
la đà
Bướm khôn tinh mắt như
quân tử
Trời chẳng xe duyên ta
với ta
Hương vẫn còn đây rụng
cánh già
Mà sao chẳng tiếc nuối
thương hoa
Bao con bướm trắng hồn
cô quạnh
Lạc ở rừng xa hương nhớ
xưa
Hoa bướm sinh ra bởi mệnh
trời
Như trai với gái nợ
luân hồi
Hoa thơm bướm đậu thường
quen thói
Vướng nhụy cho say bởi
mật đời
Trai tài gái sắc ở trần
gian
Mà chỉ gặp nhau có một
lần
Hoa bướm trong đời
vương cõi mộng
Như ai hoá bướm một
linh hồn...?
Ta vẫn làm thơ hoa bướm
đây
Mỉm cười nhớ laị tuổi
vàng bay
Hồn thơ bát ngát tình
thi sỹ
Kỷ niệm xa xưa một khoảng
trời...!
2008 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen