Ngày Giỗ Cha
Hôm qua là ngày giỗ cha
Lòng con băng giá lơ
là thế sao?
Hôm nay trở lạnh sương
mờ
Bên lò sưởi ấm làm thơ
nhớ người
Gió đưa chiếc lá chơi
vơi
Bay đi bay laị rã rời
tình thâm
Tháng này tiền gửi âm
thầm
Thay con nhờ mẹ mấy
mâm gọi hồn
Xin cha thứ lỗi cho
con
Ma chay cúng giỗ nguồn
cơn giãi bày...
Thôi đành để khói
hương bay
Gió thiêng cõi Phật
cao dày gọi cha
Chư Tiên mách bảo cho
ra
Cha con lạc lối Ngân
Hà bơ vơ
Cửu tuyền địa phủ âm u
Ngày xưa công đức đời
tu thế nào?
Công thành nghiệp quả
ra sao
Cha con có được rước
vào bồng lai?
Hay còn trôi nổi luân
hồi
Cha ơi! Sóng cả thuyền
đời lênh đênh
Nghiệp tan chuyển kiếp
bồng bềnh
Mong cha tìm chốn công
bình tự do
Đừng về chốn cũ nẻo
xưa
Quanh năm vất vả sớm
khuya tảo tần
Cha ơi lần bước dần dần
Đắn đo suy tính trông
gần nhìn xa
Giờ này hồn ở đâu ta
Cha con có được Phật
đà đoái thương?
Tử sinh trôi nổi vô
thường
Trăm năm là mấy muà
đông lạnh lùng
Ngày xưa, cha dạy con
rằng:
Cá không ăn muối đau
lòng mẹ cha
Nghiã tình phụ tử thiết tha
Có cha có mẹ ông bà vẫn
hơn
Con chim đẹp ở lồng
son
Xách lồng chim đẹp tâm
hồn người nuôi
Con đâu hổ thẹn với
người
Lời xưa cha dạy muối đời
chẳng tan
Bao nhiêu sóng gió mưa
ngàn
Đời trai lãng tử phong
trần trải qua
Con đi trăm núi ngàn
dâu
Đạp bao xác lá muà thu
dãi dầu
Nỗi lòng cô quạnh âu sầu
Nhớ cha nhớ mẹ ông bà
xóm thôn
Những lần cha nhớ
thương con
Theo cha lẽo đẽo bên
vườn cỏ non
Mừng vui con chạy lon
ton
Chú cô họ mạc bà con
ông bà
Mấy ngày ngắn ngủi
chóng qua
Bâng khuâng theo mẹ tiễn
cha ra đò
Sông Thao nước chảy lững
lờ
Rác rều bèo bọt phù du
cuộc đời
Ôm chân con chẳng muốn
rời
Xoa đầu căn dặn xa xôi
tủi hờn
Mình về vườn ruộng
nuôi con
Chăm lo cha mẹ hoàng
hôn bóng tà
Ra đi trăm mối tơ vò
Vợ hiền con nhỏ bơ vơ
âu sầu
Đến khi cha được về
nhà
Thì con đi khuất nẻo
xa chiến trường
Bạc đầu vò võ nhớ
thương
Tháng ngày hun hút con
đường lặng thinh
Đời trai Nam Bắc tử
sinh
Trập trùng cách trở
tâm tình cha con
Đắng cay như ngậm bồ
hòn
Nưả đời chẳng được gần
luôn cha già
Bây giờ lại ở Châu Âu
Sinh nhai lập nhiệp
làm thơ khóc người!
Muà thu 2007 Lu Hà
Theo Vòng Tử Sinh
Một thế kỷ trôi qua lầm
lũi
Cây tre già bí lối nghĩ
suy
Đồng quê tha thiết mặn
mòi
Vầng trăng bàng bạc
bóng người trầm luân
Gió thu thổi hoa tàn
lá rụng
Triệu măng non gục xuống
thê lương
Tưởng rằng trọn nghiã
quê hương
Đua nhau tàn lụi theo
vòng trần ai
Mây lãng đãng sầu bi
tê tái
Gió xuân cười man dại
người ơi !
Thương đau giấc mộng u
hoài
Bao nhiêu thập kỷ mảnh
đời lầm than
Cứ chen lấn cỏ mòn tư
tưởng
Dấu côn trùng ảo vọng
thiên đàng
Ngậm ngùi lớp sóng Trần
Vương
Chia năm sẻ bảy tìm đường
thủy chung...
Kẻ lãnh đạo khoe
khoang thông thái
Trí cao siêu vời vợi
mênh mông
Sai lầm là chuyện vô
thường
Trái tim sắt đá kỷ
cương giống nòi
Cứ vắt đất thay trời cần
mẫn
Giọt mồ hôi mãn nguyện
niềm vui
Bình yên hạnh phúc còn
dài
Cùng nhau sống chết
muôn người đồng ca...
Đời cứ thế cao xa ảo vọng
Giòng sông quê thầm lặng
mơ hồ
Cộng đồng thế giới xót
xa
Tự hào dân tộc chê
nhau khác loài
Lũ Tây trắng hình hài
dị hợm
Chẳng giống ta đằm thắm
yêu thương
Bế quan toả cảng một
lòng
Thói quen truyền thống
theo vòng tử sinh
Cưả hé mở long lanh
ánh bạc
Cây tre già phủ phục cầu
van
Giang sơn gấm vóc điêu
tàn
Kẻ no nguời đói bần
hàn bi thương
Ai là kẻ huyênh hoang
muá bút
Áng thơ thần bay vút
lên cao
Tre già măng mọc lao
đao
Lâm ly ảo não nghẹn
ngào thở than
Càng ngây ngất mê man
dân nước
Gió vi vu lạc bước sa
đà
Thông tin mưa gió âu sầu
Con giun quằn quại bờ
ao vũng bùn
Bầy quỷ đỏ làm nên sự
nghiệp
Chủ nhân ông tham nhũng
dã man
Nước non một dải trăng
tàn
Bắc Nam thống nhất
toàn dân gượng cười
Cây tre già sương rơi
lệ đổ
Ánh hào quang một thuở
đưa đường
Huân chương lấp lánh
sao vàng
Treo bên quán nước ngỡ
ngàng người qua
Năm Canh Dần người la
kẻ lối
Tình thương yêu đồng
loại nhạt nhoà
Chửi cha cái giống
điêu ngoa
Lưu vong phản bội làm
thơ cho đời
Không nhẫn nại kiên
trì vững bước
Lê thân tàn điạ ngục
trần gian
Ranh ma chạy chốn
thoát thân
Giả nhân giả nghiã lại
còn ba hoa
Đạo đức giả bơ vơ sầu
khổ
Thả hồn thơ giả bộ vô
tư
Văn chương cóc nhái
điêu toa
Nhớ quê thương nước lọc
lưà dối gian
Phải như cụ Lan Viên Tố
Hữu
Cùng Hoài Thanh Xuân
Diệu ngất ngây
Tre già xơ xác tro bay
Nghìn năm thiên cổ u
hoài xót xa
Chú thích: Bài thơ này
hình như tôi đã cảm tác sau khi đọc một bài thơ theo thể tự do cuả một tác giả
nào đó viết về cây tre già Việt Nam ở trên mạng Internet.
Tôi suy ngẫm về cây
tre là biểu tượng cho quê hương và đặt bài thơ cuả tôi với tiêu đề " Theo
Vòng Tử Sinh ".
17.1.2010 Lu Hà
Nếu Mai Tôi Chết
chuyển thể từ thơ Mai
Hoài Thu
Mai tôi chết anh còn
đưa tiễn ?
Giọt sương rơi thơ thẩn
bên đời
Cỏ cây rầu rĩ hoa rơi
Dải tang nấm mộ khóc
người trầm luân
Tấm khăn liệm gói thân
giá lạnh
Trái tim băng cô quạnh
buồn trôi
Thì thào xào xạc bên
tai
Xót cho lữ khách xứ
người bơ vơ
Trong huyệt mộ hố sâu
thăm thẳm
Một thời xa ảm đạm trần
ai
Ngậm ngùi tê tái bờ
môi
Tình thù duyên thế mệnh
trời đắng cay
Thế là hết một đời
thương nhớ
Còn gì đâu sương gió
mưa rơi
Lời nguyền kết tóc xa
xôi
Xe hoa áo cưới lỡ rồi
anh ơi!
Chỉ xin lại một lời khẩn
nguyện
Bên bàn thờ khói quyện
mùi hương
Hồn về chớ lạnh tàn
nhang
Bơ vơ lạc lõng mộ
hoang cỏ tàn
Bốn mươi chín ngày còn
thảng thốt
Đi về đâu thống thiết
anh ơi
Tiễn đưa bên chiếc
quan tài
Hồn đi tìm lại những
nơi hẹn hò…
Cõi trần thế bao la thảm
hoạ
Dòng sông thương nhung
nhớ phù sa
Nương dâu bãi bể phồn
hoa
Bỗng đâu gió chướng nhạt
nhoà hoàng hôn
Anh có khóc nỗi buồn
trống trải
Hay mủi lòng tê tái
đám tang
Dư thưà một gịọt lệ
vương
Tiếc người bạc mệnh má
hồng truân chiên
Than thở mãi hoàng hôn
bóng tối
Gió vi vu rên rỉ côn
trùng
Lập loè trên đám cỏ
hoang
Lân tinh đom đóm lạc
đường phù du
Hãy nín đi quên vào dĩ
vãng
Một thời qua lãng đãng
sầu bi
Tuyền đài mang trái
tim côi
Sắt son hỏi lại cõi
người trần ai
Một lần nưã để tôi thất
vọng
Bao yêu thương vương vấn
trên đời
Chết đi còn lại những
gì
Đoạn trường an nghỉ u
hoài ngàn thu.
27.2.2010 Lu Hà
Một Mình Sầu Tư
hoạ thơ Hàn Thiên
Lương
Bâng khuâng giưã cảnh
u sầu
Hoàng hôn rủ bóng bạc
màu trần suy
Thẩn thơ sầu đọng những
gì
Thông đàn lạc điệu trời
thì đổ mưa!
Nỉ non sầu mộng ngẩn
ngơ
Hồn pha sương tuyết
trăng mờ khói xa
Nước non ngấn lệ sông
hà
Quê hương yêu dấu tuổi
già mẹ mong
Thơ bay nhuộm khói
hương lòng
Theo về quê mẹ trôi
dòng trần gian
Trùng dương xa cách vạn
ngàn
Thương người thiếu phụ
lệ tràn vì ta
Trời sầu đất thảm kêu
la
Non xanh biển rộng tìm
đâu là nhà
Nhạc vàng văng vẳng gần
xa
Dạm đường cách trở bạc
màu gió sương
Mây xa núi ngự sông
hương
Cố đô cổ kính ai thường
nhớ không?
Thuyền xưa chiếc bách
long đong
Thân ta chiếc lá theo
dòng tử sinh
Hôm nay buồn cả trời
xanh
Bên song cưả sổ bất
bình non sông
Thân cô lữ khách dặm
trường
Bùi ngùi chén rượu mà
lòng nao nao
Quê hương ở tận phương
nao
Rừng chè đồi cọ gió
đưa ngạt ngào
Đồng xanh sông nước bến
bờ
Lao xao cá nhảy tuổi
thơ vui đuà
Đường làng bướm trắng
vờn hoa
La đà mặt nước cánh cò
lả lơi
Hò ơ! Nón trắng thuyền
trôi
Bóng cô thôn nữ một thời
thương yêu
Hàng tre rủ tóc đìu
hiu
Thuyền ai lẳng lặng ra
khơi vắng nhà
Cuốc cày mưa nắng sớm
khuya
Con ong cái kén chiều
tà nương dâu
Quê hương văng vẳng từ
xa
Dưng dưng rỏ lệ sầu tư
ngậm ngùi
Chập chờn le lói sương
rơi
Kià ai thơ thẩn lẻ loi
một mình
Lâng lâng một cõi
riêng mình
Hương vườn ngào ngạt
xuyên mành chỉ tơ
Lao xao tâm thức xô bờ
Trầm tư giây phút nỗi
đau càng đầy
Xa quê biền biệt tháng
ngày
Trần gian đằng đẵng
mây trời ngẩn ngơ
Cuối năm bên chén rượu
đào
Nghẹn ngào cố quốc cơ
cầu lưu vong.
25.7.2009 Lu Hà
Lục Bát Cho Em
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Thương em anh mới thế
này
Làm thơ lục bát nhỡ
ngày xa nhau
Mặn mà lưu luyến đôi
ta
Ái ân để lại tình thơ
theo vần
Bâng khuâng sương khói
phù vân
Ngẩn ngơ thơ thẩn lúc
gần lúc xa
Dưạ vai bờ liễu thướt
tha
Xoã làn mây tóc nụ hoa
xuân cười
Sông quê bên lở bên bồi
Buồn vui theo gió một
thời thương yêu
Dầm mưa dãi nắng sớm
chiều
Năm canh gà gáy còn
bao vụng về…
Tâm tình thư thả em
nghe
Nỗi niềm trang trải
trăm bề ngổn ngang
Em ơi! Có thấu cho
lòng
Bài thơ lục bát theo
dòng sông trôi…
15.12.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen