Nam Cư Ẩn Sỹ Tiền Thảo
Trang
tặng bạn thơ Tiền Anh
Thơ
Đã viết nhiều thư chẳng
thấy lời
Lời trong im lặng ý
trong mây
Mây len ý tứ nằm trong
lá
Như thể muà xuân nụ hé
cười
Lưu Bị ngày xưa dấu mắt
xanh
Như ai Gia cát Lượng lều
tranh
Bách gia chi tử làu
thông suốt
Thảo dã Phụng Long mai
ẩn danh
Rừng thẳm Úc Châu hoa
lá bay
Ngỡ ai thanh thản gác
thang mây
Gối đầu trên đỉnh Hàn
Sơn Tự
Chân thoả lòng sông
Hương- Huế đây
Đức Quốc làm thơ thăm
cố hương
Dạo này ẩn sỹ vẫn
khang trang
Sao mà lâu thế không
thăm viếng
Cho kẻ quê muà vẫn
ngóng trông
Lời châu ý ngọc thật
phiêu diêu
Mong kẻ chân nhân đọc
ít nhiều
Tinh túy lâu ngày công
dụng tấn
Chuyên tâm nhu thuật mới
công phu
Phận hèn chưa được đắc
Tôn Sư
Thông hiểu sắc huyền với
vi vô
Lưỡng cực đảo chiều
không với có
Có đi không laị gió
vân du
Trìu tượng vô cùng đâu
huyễn hoặc?
Ái hà bể khổ cõi âm
dương
Cái gì sắc tướng đều
không thật
Giấc mộng ta bà thoang
thoảng vương
Mấy bài thơ cổ hồn cô
quạnh
Chẳng bận sắc lòng của
cố nhân
Lều tranh gảy khúc đàn
Tư Mã
Hơi đâu mà ngó chuyện
trần gian
Ngôn ngữ sao đành chịu
bó tay
Có không không có chả
thành lời
Văn chương phú lục
xiêu thần thế
Tự nghĩ tự suy có đắm
say ?
Dạo này ẩn sỹ có khỏe
không
Công việc trong ngày vẫn
tấn thông
Ngày nghỉ cuối tuần
hăng hái nưã
Đi chuà thiền định lắng
tâm trong ?
Dạo này tớ cũng nhiều
phiền muộn
Không muốn dài thêm tự
haị mình
Đầu óc người ta theo
biến luận
Tâm viên ý mã haị thần
kinh
Đằng ấy có gì vui ý
thơ
Trò gì bổ ích chớ làm
ngơ
Gưỉ sang mấy chữ cho
xem nhé
Lâu lắm mà sao chẳng
có thư?...
4.3.2008 Lu Hà
Tôi Sợ Rác Rưởi
chuyển thơ Phùng Quán:
Xưng Tụng Cái Chổi
Tôi ghê tởm mọi loài
rác rưởi
Chúng sinh sôi tanh tưởi
trần gian
U sầu ảm đạm buồn nôn
Gây bao độc hại thế
nhân hãi hùng
Nhiễm tính khí hiền
lương cao vọng
Từ những ngày trong bụng
mẫu thân
Nâng niu quý trọng
nhân quần
Lớn lên ngán cảnh lăng
loàn lầm than
Sống trong sạch bần
hàn thanh bạch
Mẹ thân yêu đức hạnh
muôn vàn
Ba mươi năm đã xa con
Bên tai văng vẳng nỉ
non ngậm ngùi
Thương con mẹ để lời
trăng trối
Nhớ xa xưa lặn lội
thân cò
Sớm chiều trong cõi ta
bà
Ngày mưa tháng náng bốn
muà con ơi!
Hãy chôn mẹ ở nơi
trong sạch
Vầng trăng thanh tùng
bách vi vu
Dù cho chót núi mây xa
Quanh năm cây cỏ chim
ca hót chào
Tôi thường được người
ta mừng đón
Nhiều điạ phương mời đến
đọc thơ
Tiền còm bồi dưỡng thi
ca
Là tôi ra chợ tìm mua
chán chường
Bao cô gái lấy chồng
vương vấn
Chọn áo quần son phấn
hương hoa
Ba mươi năm đã đi qua
Riêng tôi mua chổi làm
quà người thân
Khác tỷ phú tham lam
tích trữ
Nhiều bạc tiền giàu có
phong lưu
Còn tôi mua cái quét
nhà
Kinh hoàng khắp chốn gần
xa xem thường
Lũ chúng nó lăng xăng
đặc sản
Tìm đồ ăn khắp chốn xa
hoa
Riêng tôi lạc lõng bơ
vơ
Miền Tây Châu Thổ chổi
cau cọng dưà
Tìm chổi chít Quảng
Đà, Quảng Ngãi
Còn chổi rành Quảng Trị
Thưà Thiên
Quảng Bình chổi xể
thiên nhiên
Tuyên Quang chổi cọ nỗi
niềm xót xa
Miền Kinh Bắc hiền hoà
tha thiết
Vùng Thái Bình chiu chắt
chổi rơm
Cao Bằng Yên Bái tình
thâm
Chổi giang, mây trúc,
thì thầm non xanh
Tôi nguyện ước tái
sinh làm chổi
Không cùn mòn quyét dọn
bền gan
Nước nhà tìm một công
dân
Nhà thơ Phùng Quán tin
buồn mọi nơi...
Phó giám đốc chuyên về
bán chổi
Sạch môi trường độc hại
từ trần
Gia đình bạn hữu xa gần
Trung thành sự nhiệp
có còn làm thơ?
Đồng truy tặng hạng ba
cao quý
Tấm huy chương sáng
chói vinh quang
Chết vì trong sạch bi
thương
Ngàn thu vằng vặc
trăng suộng não nùng!
14.4.2010 Lu Hà
Thầm Thì Anh Gọi Trong
Mưa
thơ theo trí tưởng tượng
cuả Mai Hoài Thu
Hiu hiu làn gió thoảng
qua
Mây chiều lãng đãng giọt
sầu bên tai
Mờ mờ sương ảo ngàn
khơi
Nghe như sóng vỗ bên đời
trầm luân
Tiếng cười trong trẻo
vang ngân
Bóng người xưa gọi vạn
lần yêu thương
Vụng về bao nỗi vấn
vương
Làn môi khép mở má hồng
phôi phai
Anh về tìm lại một thời
Nỗi buồn chai sạn nổi
trôi luân hồi
Mười hai năm đã qua rồi
Trăng sao dẫn lối đường
đi nẻo về
Phong trần dặm nẻo sơn
khê
Đọc thơ mà khóc não nề
trần gian
Tình em biển động sóng
cồn
Sợi dây nghiệt ngã mây
vần gió bay
Ông trời có cảm đắng
cay
Má hồng bạc mệnh đoạ đầy
bấy nhiêu?
Đời em mất mát quá nhiều
Đèn khuya một bóng sớm
chiều khổ đau
Năm qua tháng lại bao
muà
Trả vay, vay trả bơ phờ
héo hon
Hoàng hôn nhỏ giọt
sương tàn
Nỗi buồn hư thực biết
lần sao đây?
Yêu người ân ái đắm
say
Si mê cuồng dại bồi hồi
lệ rơi!
Đợi chờ khắc khoải đầy
vơi
Ngán sao mà thấy cuộc
đời phù du
Hợp tan rồi lại xa lià
Thương cho chiếc bóng
dật dờ tấm thân
Mơ màng ôm gối thở
than
Đêm đêm chỉ thấy không
gian mịt mù
Mảnh hồn ngơ ngác bơ
vơ
Hàng hiên xao xác rì
rào lá bay
Tiếng ai trong gió mây
trời
Muộn màng nỗi nhớ thầm
thì mưa rơi !
22.2.2010 Lu Hà
Đòi Chi ?
hoạ thơ Bùi Giáng
Từ bi cưả Phật nâu sồng
Tình thù duyên thế
giai không mọi điều
Ái ân đoạn tuyệt sớm
chiều
Hoàng hôn buông phủ má
đào nguồn cơn
Ngoài đời suối lệ mưa
tuôn
Quy y tam bảo em còn
đòi chi?...
5.3.2010 Lu Hà
Điên Say Mộng Tỉnh
hoạ thơ Bùi Giáng
Họ Bùi điên từ bưã qua
Cõi đời bạc bẽo ta bà
khổ tâm
Ba hôm bạch nhật hội
đàm
Bàn dân thiên hạ âm thầm
hỏi nhau
Ông điên từ thuả bao
giờ ?
Nưả say nưả tỉnh vần
thơ âu sầu
Lòng người đo được biển
sâu
Canh tàn dư lệ muà thu
lưu truyền…
4.3.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen