Ngày Giỗ Cha
tặng Anh Trần Trung Đạo
Đạn nổ trái rơi trúng
giưã nhà
Tuôn dòng máu đỏ tắm
mình cha
Ôm thân con khóc nghe
tim đập
Cấp cứu trực thăng
bóng xế tà
Cùng kẻ sát nhân bức hại
anh
Anh Hoành trưởng tử đaị
gia đình
Phải chăng chỉ có lòng
tin Phật
Nên chúng giết cha bắn
cả anh…?
Oan trái Duy Xuyên hận
thế trần
Chưá đầy trồng chất
máu thân nhân
Từ bi xả bỏ ngăn dòng
lệ
Theo Phật con vâng ngậm
oán hờn
Bữa cơm cha đã dặn con
rồi
Có phải rồi đây cha sẽ
đi
Hữu thực vô thường đâu
có biết
Đời con phải chiụ cảnh
mồ côi ?....
Ân oán đầy vơi tràn uất
hận
Rạch tim nhắn nhủ kẻ
tham tàn
Vô thần chủ nghĩa đừng
hoang tưởng
Với nhũng bài thơ thấm
máu tràn
Ác mộng tưởng chừng giết
được ngay
Nửa đêm thức dậy xót
thương đời
Bơ vơ hè phố đàn em nhỏ
Đi nhặt đời vui những
tháng ngày
Thân thích ruột mềm
cháu nhớ Cô
Thương đời côi cút sớm
bơ vơ
Dặn dò từng tí hàng
trăm việc
Nuôi trí thành thơ dệt
ước mơ
Con chẳng đi tu mộng vẳng
đời
Giấc mơ em nhỏ chẳng
xa xôi
Mơ cha, mơ mẹ, mơ anh
chị
Mơ một đời thường
không lẻ loi
Giấc mơ khó kiếm ở trần
ai
Trí lớn sôi lòng con
phải đi
Khép cánh cửa chuà con
lạy Phật
Trời xa đất lạ dựng
tương lai!
1.1. 2008 Lu Hà
Tình Đồng Loại
cảm tác từ bài thơ:
" Anh Bộ Đội Thương Binh"
của Trần Trung Đạo
Tôi cũng là bộ đôi
Người đồng đội của tôi
Sao điêu tàn xơ xác
Chống nạng về tương
lai
Hỡi anh ngươì chiến
binh
Thế kỷ đã qua nhanh
Mà anh còn đứng laị
Nghêu ngao hát một
mình
Tuổi mới ngoài hai
mươi
Mắt ngước nhìn xa xôi
Gió đưa về phương bắc
Bài ca buồn buồn
trôi...
Anh hát nhớ người yêu
Hay chưa từng kịp yêu
Đời ba lô quai dép
Đạp lá vàng muà thu
Hoà bình đã trở về
Với chiếc nạng nặng nề
Lê sao về đất bắc?
Mắt mẹ chờ đỏ hoe
Ngày xưa anh mười bảy
Trái tim đập vụng về
Đi bên người con gái
Chờ không anh sẽ về?
Nay đã là thương binh
Chuyện đời rõ thường
tình
Đã có người ăn hỏi
Rước em về làm dâu
Cuộc đời anh bơ vơ
Thân tàn ai nhận cho
Mối mai thành chồng vợ
Rước về nuôi báo cô?
Kẹt lại ở miền Nam
Ngón tay đếm trăng rằm
Lê thân trên hè phố
Hát nhớ về xa xăm...!
Muà thu 2007 Lu Hà
Xuân Thiên Hạ
Xuân đến mà sao chẳng
thấy vui
Lạnh lùng lác đác hạt
mưa rơi
Thờ ơ gió thổi vương
tàu lá
Một tiếng chim kêu
thét giữa trời
Bùi ngùi ngắm chén giọt
quê xa
Tâm dạ bâng khuâng nỗi
nhớ nhà
Gió sớm xuân về hoa chớm
nở
Ngàn xưa chợ tết nhớ
người xưa
Tết Tây mà tưởng laị
là ta
Lỡ bước chân đi cũng sắm
mua
Pháo cối rau tươi dồn
cả túi
Cưả hàng người Việt
đón giao thưà
Sài Gòn Hà Nội sóng
triều dâng
Gió bấc mưa phùn có
rét không?..
Bãi khoá biểu tình
vang tiếng gọi
Trường Sa nhuộm đỏ máu
cha ông
Ta đã sinh ra ở coĩ đời
Da vàng máu đỏ trái
tim côi
Hơĩ ai! Còn chút tình
dân tộc
Người mẹ già nua nước
mắt rơi!
Ta biết làm sao được hở
trời
Mây xa từng thẳm nước
non ơi!
Nửa đời chui rúc vùi
trong cát
Nay cứu được ta cứu nửa
đời…
Bốn muà năm tháng chẳng
còn lo
Dân chủ nhân quyền hưởng
tự do
Muá bút học đòi khoe
tí chữ
Dù cho thất nhiệp vẫn
còn no
Luân hồi chìm nổi coĩ
ta bà
Một kiếp trôi nhanh mộng
vẩn vơ
Việt Nam hương khói hồn
non nước
Níu kéo lòng ta gió hững
hờ
Đón xuân tây lịch 2008
Lu Hà
Trí Hải Giưã Đời
cảm tác từ " Tu Bụi
"
Có ai soi bóng bên bờ
suối
Lại thấy chính mình
con dã nhân
Hung tợn dữ dằn hơn
Trí Hải
Tranh giành quyết liệt
để sinh tồn
Cuộc chiến giằng co tiếng
rú la
Bản Lai suối bạc giưã
ban trưa
Hoàng thân Trí Hải
lòng nhân ái
Quyết thắng chính mình
gió thoảng ca...
Giới tính bản năng cơn
đói khát
Lồng son nhân cách giữ
cho đời
Lương tâm đạo lý nơi
trần tục
Xã hội giam cầm ai với
ai?
Tướng sắc nổi lên quỷ
độc thân
Một mình ủ rũ buổi
hoàng hôn
Tâm linh Trí Hải lòng
trong lắng
Rỗng lặng trở về chốn
bình an
Hắn đó hoá thân hai
Trí Hải
Cuộc tình Ba Gấm có
cam go
Leo lên Kim phụng tìm
Lâm Trúc
Dã nhân Trí Hải cuộc
giằng co...
Hắn đó dã nhân đã rã rời
Ngàn năm run rẩy tiếc
tham đời
Hoàng thân Trí Hải tìm
nơi chốn
An lạc tâm linh lại
sáng ngời
Toạ thiền hơi thở chặn
nguồn cơn
Đói bụng gốc cây chim
chóc ăn
Ba Gấm ra đi nào trở lại
Đêm về nương náu mái Từ
Vân
Tẩu hoả hoàng thân
suýt nhập ma
Vọng cuồng Trí Haỉ ngỡ
tâm hoa
Tuởng rằng giáo chủ
thành chân tín
Ông Đạo giưã rừng bao
khổ đau...
Tâm linh định lực cao
siêu việt
Trí Hải trở về với thế
nhân
Rỗng lặng chân không đầy
bể chưá
Đưa người trở lại cõi
an nhiên
Trí Hải một mình với
trái tin
Muốn cho an lạc thuận
thiên nhiên
Nghiã là hoà nhập theo
trời đất
Để giữ cho mình vốn tự
tin
Quyết chí điều hoà
thân nhiệt khí
Lắng nghe hơi thở của
non sông
Chiụ cơn giá lạnh nơi
rừng thẳm
Tu luyện hanh thông chẳng
thẹn lòng
Trí Haỉ tâm không vào cửa
không
Áo nâu thanh thản cõi
vô thường
Đằm mình suối mát nghe
đàn gảy
Một khúc tương tư vẳng
giưã rừng
Ba Gấm tìm chàng khắp
bốn phương
Trong vòng tay ấm của
tình thương
Đam mê Trí Haỉ còn đâu
nữa
Như mẹ thương con giữ ấm
lòng…
Ba gấm vẫy vùng ra khỏi
tay
Phóng mình chạy đuổi
theo giòng trôi
Dã nhân nổi dậy đầy
ham muốn
Sợ quá anh ơi! một cuộc
đời….
Ba Gấm bàng hoàng kêu
thảm thiết
Cái tôi nhục thể đã
lui dần
Bản Lai dòng suối soi
kỳ tướng
Nước mát rưả trong một
mảnh hồn
Phật ở trong ta ở cõi
thường
Cứu đời thoát khổ lắng
tâm trong
Tâm viên ý mã không
còn nữa
Trí huệ an vui những cảm
thông
Trí Hải chân tu giưã bụi
đời
Trồng cây làm thuốc đề
cho người
Cứu bao nhân mạng cơn
xoài dịch
Bát nhã tâm không thuận
ý trời
Một bậc tu hành trong
thế nhân
Lánh xa quyền lực với
bon chen
Hoàng thân Trí Hải
cùng Phạm Xảo
Ba Gấm Tâm An Thiện Giả
an
Tâm linh nguồn suối
giưã hư không
Nuôi dưỡng tinh thần
những đoái thương
Vũ trụ đi về cùng đạo
nghĩa
Soi tìm chân lý cõi vô
thường
Duyên tu Trí Hải với
nhân quần
Vang bóng một thời bậc
trí nhân
Pháp Quốc theo chân
Hoàng Tử Cảnh
Mà không vướng bụi coĩ
trần gian...!
Chú Thích: Muốn hiểu
bài thơ tôi muốn nói gì nên đọc cuốn" Tu Bụi " cuả nhà văn Trần Kiêm
Đoàn, còn không các bạn sẽ cảm thấy rất mông lung.
22.3. 2008 Lu Hà
Giấc Mơ Trường Sơn
Mấy tháng trời nhai
mãi điạ liền
Tàu Bay rau đất mọc
loèn xoèn
Mật vàng xanh đỏ ruồi
bu đến
Sốt rét từng cơn nhớ tổ
tiên
Hai mùa mưa nắng gió
vàng da
Chống gậy liêu xiêu mắt
ướt nhoà
Đằng đẵng tháng ngày
mong mỏi Tết
Thư nhà xa tít gió mây
xa
Một chiều ảm đạm gọị
lên chơi
Có bức thư riêng đã mở
rồi
Ký ninh thuốc đắng
nghe vượn hú
Đau lòng con lắm lệ từng
rơi!
Run tay tôi đọc bức
thư cha
Gió rét từng cơn nấc
nghẹn ngào
Bom nổ đạn rơi vùng tọa
độ
Chớp xanh chớp đỏ tắt
lời thơ
Một đời lính tráng chẳng
mề đay
Công trạng xem ra chẳng
có gì
Phá núi mở đường thông
chiến lược
Tháng ngày mòn mỏi
ngóng mây trôi
Mới mười bảy tuổi phaỉ
tòng quân
Xa Mẹ xa em cả mái trường
Gác bút vác dao ra mặt
trận
Anh hùng dũng sĩ ở miền
Nam
Một quãng đời qua trận
gió bay
Hào quang tia chớp để
ai hay
Núi sông réo gọi cho
chủ nghiã
Băng tuyết trời Âu đổi
hướng rồi...
Hỡi ai đâu đó vẫn còn
mơ
Chống Mỹ lời vàng vẳng
tứ thơ
Ra trận muà này ôi đẹp
quá
Mà lòng phơi phới dậy
tương lai?
Thế kỷ qua rồi ngoặt
gió đông
Bạn thù đôi ngả lẫn
vào trong
Tuyên truyền báo chí
liên hoàn trận
Chỉ chết thằng ngô đứng
giưã đường...!
Chú thích: Điạ Liền:
là loaị rau mọc loà xoà sát đất
Tàu Bay: loaị rau cao
như cây rau caỉ, xanh lè
22.12.2007 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen