Tình Ông Cháu
Ông đã đi rồi cháu nhớ
thương
Ngàn trùng cách trở
cõi âm dương
Còn đâu bóng dáng ngày
xưa đó
Sớm tối đi về cháu có
Ông
Lời Ông văng vẳng vọng
bên tai
Năm tháng hao gày chẳng
nhạt phai
Lời dạy năm xưa từng
trải nghiệm
Nghĩa tình ông để cháu
xin ghi
Ăn cỗ nhà ai cũng cháu
Ông
Một già một trẻ bạn
theo đường
Mâm trên các Cụ cho hầu
rượu
Bàn truyện trăm năm
cháu thuộc lòng
Quanh năm bơi lội ở ven
sông
Nước đục người đen
cháu vẫy vùng
Chống gậy trên bờ Ông
réo gọi
Sông thao rờn rợn nước
xuôi dòng
Rồi một ngày kia đi vắng
xa
Ở nhà coi cháu đã còn
Bà
Học bài vô ý gây nên tội
Dầu đổ lửa loang cháy
góc nhà
Lửa reo phần phật khói
tàn bay
Tro bếp một thôi cháu
vãi đầy
Có phaỉ Tổ Tiên phù trợ
giúp
Cho đơì cháu có đến
hôm nay
Nghe tin hốt hoảng Ông
về nhà
Bỏ bát cơm ăn vội chạy
ra
Cứ tưởng ông về cho kẹo
đấy
Lần đầu nửa tát nhớ
đơì chưa
Ông đánh mà Ông vẫn cứ
thương
Giận lòng tí nữa cháu
thiêu Ông
Cũng may phúc đức nhà
ta lớn
Cho cháu của Ông dập lửa
hồng
Mười tám tuổi đời cháu
phaỉ đi
Hai vai nặng gánh trả
cho đời
Ở nhà cao tuổi Ông lâm
bệnh
Khi cháu về thăm chẳng
có gì
Đời lính sao mà nghèo
thế chăng?
Ba năm sốt rét cháu về
không
Ba lô con cóc sầu than
khóc
Sé võng may quần cháu
tặng Ông
Quanh quẩn bên Ông được
mấy ngày
Đời trai phía trước
hãy còn daì
Lời Ông cháu hưá cùng
non nước
Giông tố bão bùng chẳng
đổi thay
Viễn sứ nhớ Ông thắp
nén hương
Thương Ông vò võ một đời
sương
Sống vào giản dị ra
tinh khiết
Hồn ở đâu xa có tỏ tường!
2007 Lu Hà
Tình Phụ Tử
Nhiều năm cha vẫn viết
cho con
Rồi bỗng nhiên cha
không viết nưã
Tụ hỏi lòng hay cha
kém mắt
Những bức thư không
nói lên lời?....
Rồi một ngày mẹ gọi
cho con
Cha đi xa con về tiễn
biệt
Lòng dối lòng bởi mẹ
thương con
Bao nhiêu năm mẹ vẫn dối
con?...
Hai mươi năm lưả đốt
tim can
Dồn tất cả cho một
chuyến về
Cha nằm đó thân hình
tiều tụy
Con sững sờ quỳ xuống
nắm tay
Bố ơi bố! Con đã về
đây!
Cha lặng thinh không
nói nên lời
Liệt toàn thân tử thần
gõ cửa
Sức đâu còn để gọi tên
con
Tôi không khóc mà lòng
rỉ máu
Thân xác này máu thịt
của tôi
Tôi tỉ tê vắn dài kể lể
Nửa hồn cha dừng lại lắng
nghe:
Cha sinh con trong
vòng khói lửa
Nưả cuộc đời xa cách
liên miên
Con thiếu cha như nhà
thiếu nóc
Cứ dày vò băm nát con
tim
Khi cha về con laị đi
xa
Rồi con đi, đi mãi
không về
Năm tháng cuối đời cha
vẫn hỏi
Con tôi đâu sao mãi
không về?...
Số kiếp cha con đã định
rồi
Hai cuộc đời chót đã
sinh ra
Để có nhau mà phải xa
nhau
Cứ nhớ mãi mong hoài
năm tháng
Cha là con, con cũng
là cha
Hai tâm linh in tấm
hình hài
Con tìm cha trong trái
tim mình
Cha tìm con trong thời
niên thiếu…
Nhớ ngày xưa khi cha về
phép
Là những ngày bóc lịch
trên tường
Lịch rơi rồi! Sao còn
dán lại
Cho cha tôi mãi mãi ở
nhà
Sao yêu thế những ngày
ngắn ngủi
Để cho tôi được sống
bên người
Cha ăn gì? Cha uống những
gì?...
Cha luôn dành cho tôi
phần nửa
Cha biết lắm những năm
biền biệt
Cha muốn bù lại cả cho
tôi
Nhưng cha ơi! Mấy ngày
ngắn nguỉ
Cả cuộc đời con vẫn vắng
cha
Cha đi xa ông nuôi dạy
cháu
Ba thế hệ tắm chung
dòng nước
Dòng sông quê bên lở
bên bồi
Vẫn in hình bóng dáng
thân yêu…
muà Vu Lan 2007 Lu Hà
Nghẹn Ngào Cố Hương
chuyển thể từ "Bắc
Bình Ca" cuả Vũ Hoàng Chương
Trời Mỹ Quốc âu sầu
mây tái
Đọc bài thơ buốt nhói
con tim
Vũ Hoàng Chương gợi nỗi
niềm
Lòng người Việt quốc
âm thầm nhớ quê
Kể từ đó dãi dề mưa nắng
Trăng mờ soi cay đắng
nhà tan
Non đoài máu lưả chưá
chan
Phương đông ngùn ngụt
hờn căm quân thù
Vua Nguyễn Huệ ngàn
thu vằng vặc
Bắc Bình Vương giết giặc
lập công
Quê hương một dải non
sông
Đế cư triều đại Hùng
Vương bao đời
Ánh vầng nguyệt ngậm
ngùi quan ải
Nắng triều dương tê
tái quan san
Phế hưng nghiêng ngả
bao lần
Sáu mươi ngàn đó lầm
than giống nòi…
Nuôi mộng lớn dùi mài
kiếm pháp
Áo bà ba dậy khắp Quy
Nhơn
Khởi binh thề với nước
non
Đống đa quyết tử thiêu
thân quân tàu
Gò xương đống hồn ma Sĩ
Nghị
Tiếng hò reo năm mũi
giáp công
Kinh hoàng đỏ lưả
Thăng Long
Cầu phao gãy vụn nước
sông đỏ lòm
Giờ đây đã muà xuân thứ
lữ
Ngậm ngùi thay trang sử
bi thương
Ngẩng đầu hào khí cha
ông
Oai thần dậy sóng cường
bang hãi hùng
Bóng kẻ dũng trên lưng
bạch tượng
Chót vót mây chiêm ngưỡng
năm màu
Rực cờ đỏ thắm chiến
bào
Ban quân khí mạnh máu
đào xông pha
Người cất bước phôi
pha từng trải
Vươn mình theo dãy núi
Hoàng Sơn
Dọc ngang một tấm lòng
son
Chín rồng bơi ngược nước
non một chèo
Cửu Long Giang ào ào
sóng nổi
Khí thế kia trỗi dậy
càn khôn
Hịch truyền cổ võ tam
quân
Điều binh bắc phạt dồn
chân công đồn
Gươm sáng loáng nát
thân hán tặc
Tướng nhà Thanh hồn lạc
phách xiêu
Kià Sầm Nghi Đống đầu
lâu
Gáo dưà lăn lóc bên bờ
cỏ hoang
Bông mai thắm hoa hồng
chiến tích
Ngọc Hân ơi! Tha thiết
ngàn thu
Cháu con không hổ người
xưa
Đồng bào hải ngoại nghẹn
ngào cố hương….
6.3.2010 Lu Hà
Vầng Trăng Nghèn Nghẹn
chuyển thể từ thơ Hoài
Tưởng Phong
Mẹ sinh tôi vào đêm
mưa gió
Lúc chào đời chẳng có
trăng thu
Tản cư vườn trống
hoang vu
Cưả nhà tan tác chiụ
nhiều khổ đau
Tôi lớn theo cỏ khô
hoang dại
Trên lưng trâu bảy tuổi
lầm than
Loanh quanh xó bếp
nghèo hèn
Đồ chơi chẳng có tuổi xuân
héo mòn
Tôi ngơ ngác đua chen
thành thị
Mười năm sau bi lụy
chân quê
Dật dờ khắp nẻo sơn
khê
Đói ăn thiếu mặc lại về
cố hương
Bạn bè tôi cũng cùng số
kiếp
Tưởng đời tôi hoá kiếp
nhả tơ
Mộng mơ thành bướm vi
vu
Ngào ngờ cô quạnh phù
du hão huyền
Mỗi lần về tâm hồn trống
trải
Gái hay trai thân thế
cầu toàn
Cô hàng xóm đã có con
Sang nhà mua rươu
không tiền xin anh
Xóm bên sông trời xanh
mây toả
Lắm cô về áo luạ xênh
xang
Xây nhà báo hiếu rộn
ràng
Mà nghe sao động tiếng
lòng tái tê….
Đời tha hương ngậm
ngùi rơi lệ
Đi làm dâu xứ sở người
ta
Quê nhà sông cá ba sa
Luá nhiều sản lượng vẫn
nghèo thế ư ?
Chập tối buồn sương sa
bến nước
Bóng hoàng hôn thầm ước
trăng lên
Mây mù vần vũ cô đơn
Vầng trăng nghèn nghẹn
thuả con ra đời....
5.3.2010 Lu Hà
Tết Này Con Vẫn Chưa Về
Hàng năm tết đến nhân
gian
Mà sao con vẫn lần
khân chưa về?
Phải chăng duyên nghiệp
nặng nề
Nên chưa có dịp sơn
khê tỏ bày
Bọt bèo trôi nổi nước
mây
Tấm thân nhờ gưỉ xứ
người quanh năm
Xưa kia còn ở Việt Nam
Cưả thiền cô quạnh trăng
ngàn trời xanh
Đêm trường hiu hắt
thâu canh
Bóng ma cộng sản lấn
tranh cuộc đời
Con không được biết
nhà trời
Phật đà xa cách ngoại
lai vô thần
Mây đen Các Mác dữ rằn
Gió mưa đổ xuống ngập
tràn nước non
Đau thương tủi hận hồn
con
Thương tờ giấy trắng
chưá chan Phật Đà
Đường về nhà Phật bao
la
Gập ghềnh sỏi đá ta bà
mênh mông
Tung tăng khăn đỏ đến
trường
Bài ca lãnh tụ lãng
quên Di Đà
Nay con mới hiểu được
ra
Mà sao không đến cửa
chuà quy y
Xin Thày hải lượng từ
bi
Thời cơ chưa đến thân
côi dạm trường
Bồng bềnh trăm mớ bòng
bong
Mười lăm năm trước
theo đường Ki Tô
Đức Chuá cao cả xức dầu
Phật Đà sáng chói
trong bầu nhiệt tâm
Viên Giác con vẫn đọc
luôn
Pháp danh chẳng có sơn
son tấm lòng.
nhân Lễ Tết 2008 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen