Bầm Ơi!
Trung du rừng cọ đồi
chè
Vẳng nghe tiếng hát
đêm hè buông xa
Con cò bay lả bay la
Cánh chim chập chững
la đà trời xanh
Đêm giông dột mái nhà
tranh
Nhường con chỗ ráo bầm
dành chỗ mưa
Nuôi con chẳng quản
sớm trưa
Canh gà muối lạc sớm
khuya mẹ hiền
Gửi con đến tận tối
đèn
Để bầm tát nước làng
bên bộn bề
Con cò lặn lội đồng
quê
Nhớ con bé nhỏ chạy về
thăm con
Tảo tần nuôi bé sữa
lon
Bầm mua chim ngói muối
sườn giòn tan
Thịt thăn mắm ruốc ăn
dần
Mua kèn con thổi mua
quần vải nâu
Tắm ao chớ đến chỗ sâu
Đi chơi con chớ ở lâu
mẹ buồn
Thương lo cho đến bồn
chồn
Yên tâm bầm nhé lo
toan ruộng vườn
Nuôi cho khoẻ mạnh lớn
khôn
Bé còn đi học bảng son
đợi nào
Con bầm nuôi mộng lớn
lao
Than ôi! Chẳng được tự
hào nước non
Cơ đồ một mảnh tâm hồn
Bầm ơi! Đằng đẵng
hoàng hôn u buồn
Tro tàn lơ lửng sườn
non
Tấm thân ma daị Trường
Sơn đoạ đầy
Muỗi rừng bọ chó một
bầy
Thi nhau xé xác thân
gày bầm ơi!
Hoa na xoan rụng vàng
rơi
Con chim nhảy nhót
trêu ngươi mẹ già
Bầm tôi nước mắt đầm
đià
Đầm làng sớm tối bên
rìa cầu trơn
Cầu xin Đức Phật ban
ơn
Dang tay phù trợ giang
sơn quang hà
Ba năm vàng vọt màu da
Giật mình sừng sững
như ma hiện hồn
Mẹ già thảng thốt bồn
chồn
Hai hàng nước mắt trào
tuôn nghẹn ngào
Con còn sống thật hay
sao?
Biệt vô âm tín biết
bao trăng tròn
Đoán già rồi laị đoán
non
Não nùng bài vị bà con
xa gần
Miền Nam hồn lạc Bắc
phần
Ghi công tấm bảng khóc
than gửi về
Tự nhiên gió núi miền
quê
Con bầm từ nẻo sơn khê
laị nhà
Mừng vui sầu tủi nhạt
nhoà
Ngóng con đã mấy muà
hoa thu vàng
Hầu bao chẳng tiếc
chẳng màng
Con ăn laị sức xóm
làng đầy vơi...
Còn người còn của con
ơi!
Con còn sống xót phúc
đời chân như
Bồ câu cách thủy chín
dừ
Thêm mùi ngải cứu
trứng gà cá chiên
Ăn đi hồi sức tráng
niên
Nghìn thu thương bóng
mẹ hiền Trung du
Ngày nay sống ở Châu
Âu
Vài ba thập kỷ âu sầu
nhớ con
Nhớ thương mẹ nhé đừng
buồn
Mưu sinh hạnh phúc con
luôn vắng nhà
Nửa vòng trái đất bao
la
Nỗi niềm cố quận xa
ngậm ngùi!
2008 Lu Hà
Thơ Của Anh
tặng Trần Trung Đạo
Thơ của anh là cốc
nước tràn
Lá muà thu khắc dấu
điêu tàn
Hoa hồng trắng bốn muà
gai góc
Tuổi ấu thơ xơ xác tủi
hờn
Thơ của anh là vạn
cuộc đời
Cầu bơ cầu bất ở muôn
nơi
Bầy chim non thiếu nơi
nương tựa
Cháy nắng Sài gòn tìm
bóng cây
Thơ của anh cho bé
không trường
Đói ăn thất học thiếu
tình thương
Cho bà mẹ nợ: con dòng
sữa
Đi bán máu và gục giữa
đường
Thơ của anh cho những
thiệt thòi
Một thời trai trẻ sớm
qua trôi
Ngày xưa kiêu dũng
canh phòng tuyến
Giờ đã thân tàn biết
mấy ai?
Kể hết làm sao những
nỗi buồn
Giọt thơ thấm đẫm ướt
từng trang
Mà bao năm tháng anh
từng traỉ
Ở một miền quê lá uá
vàng !
Lu Hà
Đông Buồn
tặng tuổi trẻ Việt Nam
Một muà đông lạnh buồn
Hoa phượng vĩ lià tan
Sương mai rầu ngọn cỏ
Đêm dài đông luị tàn
Chim không buồn hát ca
Lơ thơ vài nhành hoa
Vườn nhà ai xót laị
Bông cúc ngày hôm qua
Muà đông hãy còn đây
Mà thiên hạ đã say
Chen nhau đi chợ tết
Mà em buồn lắm thay
Giá cả cứ leo thang
Mặc nhà ai tăng lương
Mẹ đi làm không đủ
Công việc laị thất
thường
Em phaỉ biết làm sao
Trong thời buổi gian
lao
Tuy em còn bé lắm
Nuôi chí mộng xây cao
Em học đêm học ngày
Mong nở mặt nở mày
Đua cho kỳ thi tới
Học tài không ruỉ may
Không con ông cháu cha
Không biếu xén tặng
quà
Chông chờ vào tài lực
Mong rằng em vượt qua
Là học sinh đời nay
Xã hội lắm đổi thay
Nhiễu nhương đầy tiêu
cực
Tiền tình trong phòng
thi
Còn dăm ngày đón xuân
Tiễn đưa muà đông buồn
Em cầu xin trời Phật
Nước giàu và dân an.
Muà Đông 2007 Lu Hà
Sầu Mộng Hồn Thơ
hoạ thơ Huệ Thu
Chàng đi bỏ dở cuộc
chơi
Nàng thơ hiệp sĩ như
người mất gươm
Còn đâu nhạc điệu nỉ
non
Vô thường chén ngọc
rượu buồn mình vui
Hồn thơ cánh hạc
thương đời
Trần gian mù mịt đất
trời thảm say
Người đi trong gió cát
bay
Đêm trăng vắng bóng ai
hay cho tình
Ngọn đèn soi bóng in
hình
Giai không tứ đại tử
sinh là gì?
Chân Như rồi cũng Như
Lai
Không hình không sắc
vô vi luận bàn….
Bạn bè trước lạ sau
quen
Năm châu tứ hải quan
san một nhà
Sài môn chủ quán Huệ
Thu
Hữu duyên tương ngộ
chỉ là thơ thơ
Gặp nhau rồi lại ngẩn
ngơ
Đàn xưa ai gảy Bá Nha
Tử Kỳ
Hợp tan như đám mây
trời
Vân du mộng ảo nổi
trôi trần đời
4.11.2009 Lu Hà
Bình Minh Đợi Chờ
hoạ thơ Dương Quân
Sáng nay trời hửng
nắng thu
Lá vàng xao xác mây mù
sương giăng
Bồi hồi nhớ dải khăn
quàng
Cuả người em gái tuổi
vàng xinh tươi
Nghẹn ngào từng giọt
mưa rơi
Thấm vào lòng đất cho
người tình thâm
Đá vàng kể chuyện trăm
năm
Còn đây đôi ngả trần
duyên tơ lòng
Tưởng đàn dạo khúc yêu
thương
Ngờ đâu dây đứt tình
trường sầu đưa
Cung thương non nỉ hồn
xưa
Gió thu văng vẳng ngẩn
ngơ mộng vàng
Nhớ em phố vắng chiều
buông
Chia tay sầu đọng ngỡ
ngàng muà đông
Tháng năm sóng vỗ phũ
phàng
Con thuyền định mệnh
dập dàng lô xô
Lạc loài thương cánh
hải âu
Bơ vơ giưã biển đôi bờ
tử sinh
Gió thu lồng lộng trời
xanh
Nắng hồng le lói bình
minh đợi chờ…
19.11.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen