Xa Em
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Gần Em
Từ buổi ấy tình xa vời
vợi
Anh đi xa vào cõi
sương mờ
Thương em ngóng đợi
mong chờ
Băng cầu lội suối bơ
phờ thời gian
Nơi vực thẳm trăng tàn
gió thổi
Nỗi khát khao tê tái nồng
nàn
Ngọt ngào hơi thở lại
gần
Chao ôi, sóng vỗ muôn
vàn biển khơi
Từ hôm đến làng Mai
thăm viếng
Hồn xưa về lãng đãng
Liêu Trai
Dìu nhau đến động
thiên thai
Đường dài kiệt sức mệt
nhoài bõ công
Quanh quẩn mãi đêm hồng
tha thiết
Môi kề môi mới biết si
mê
Vấn vương hỏi lại lời
thề
Tiếng gà xao xác đường
về dài ghê...
Lòng thổn thức cung mê
nhịp đập
Sợ lần sau dấu lấp sơn
khê
Trập trùng đồi núi gồ
ghề
Ngẩn ngơ nuối tiếc cận
kề bên em
Cùng đọc sách ngọn đèn
mờ ảo
Thoảng mùi hương lạnh
lẽo buồng the
Ôm lưng ngấn lệ tràn
trề
Từng giây dồn dập não
nề chuông reo
Lướt tay gảy dây tơ bần
bật
Khúc nghê thường ngây
ngất tình nồng
Xót xa trống trải cô
phòng
Bao đêm trằn trọc
trong lòng bơ vơ
Thuyền say sóng lao
đao biển cả
Hồn thơ bay cổ độ
trăng soi
Hằng Nga thèn thẹn bờ môi
Thương người dương thế
sục sôi lưả lòng
Bởi nỗi nhớ cuồng
phong dữ dội
Tháng ngày dài nhoi
nhói điên say
Trải qua bao cảnh đắng
cay
Trào dâng bọt nước
lung lay mạn thuyền
Thôi anh nhé thuyền
quyên phận bạc
Bởi kiếp này lạc bước
đầu thai
Đời người trong cõi trần
ai
Trăm năm thì có là gì đâu anh!
Trăm năm thì có là gì đâu anh!
12.11.2011 Lu Hà
Bến Bờ Lênh Đênh
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Tôi Sợ Lắm Rồi
Muà thu năm ấy điêu
tàn
Hiu hiu gió thổi nát
tan cõi lòng
Ra đi tắm bụi hồng
hoang
Hai hàng phượng vĩ má
hồng phôi pha
Ưu phiền đượm chút
tương tư
Mái hiên xào xạc bồ
câu trắng ngần
Lòng riêng cay đắng vô
vàn
Em tôi tiễn biệt nồng
nàn mến yêu...
Còn đâu vào những buổi
chiều
Nôn nao hè phố dáng kiều
thướt tha
Em ơi! Mây phủ bóng tà
Vầng dương vụt tắt ta
bà khổ đau
Từ nay bể thảm sông sầu
Mỗi người mỗi ngả bạc
màu thời gian
Em đừng rầu rĩ khóc
than
Thuyền anh vô định trần
gian dãi dầu
Quê hương cam chịu cơ
cầu
Chân trời xa lạ la đà
tự do
Hồn thu tan tác hư hao
Sương rơi mờ ảo bến bờ
lênh đênh...
12.11.2011 Lu Hà
Nhớ Một Chiều Thu
hoạ thơ Mai Hoài Thu:
Tôi Sợ Lắm Rồi
Vào một chiều thu rụng
lá tàn
Chùm hoa phượng vĩ
khóc lià tan
Hiu hiu gió thổi buồn
se lạnh
Lặng lẽ người đi chẳng
ngó ngàng
Phấp phới mà sao cánh
trắng hiên
Con chim lẻ bạn chỉ
than phiền
Lòng ai vẫn cứng chai
như đá
Hờ hững trên đường chẳng
chút riêng!
Tôi nhớ muà thu chuyện
dở dang
Hồn tôi thơ thẩn chốn
hồng hoang
Thương trời cố quốc xa
vời vợi
Tà áo em bay lộng gió
ngàn...
Em ở cuối trời anh vẫn
đây!
Tháng năm béo tốt chẳng
hao gày
Nhớ em ân hận sầu thu
thảo
Thu đến thu đi nợ chất
đầy...
Em nhé qua rồi tội lỗi
sao
Hồn anh chết đắng gió
thu hao
Chiều nay lững thững
trên hè phố
Lá rụng nôn nao ở xứ
nào?
12.11.2011 Lu Hà
Nỗi Đau Nhân Thế
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Có Những Cuộc Tình
Có những cuộc tình
không mong đợi
Đến tự nhiên là bởi vì
sao
Ông Tơ bà Nguyệt se tơ
Say xưa chìm đắm lạc
vào cung mê...
Chưa sáng vội ê chề sầu
thảm
Rượu tàn canh ảm đạm
mưa rơi
Nhạt nhoà ngấn lệ đầy vơi
Môi kề má cận tả tơi
đoạn trường
Kià những kẻ vẫn hằng
mong đợi
Tháng năm dài tê tái
người ơi!
Mịt mù xa thẳm mây
trôi
Nỗi buồn hấp hối chơi
vơi biển hồ
Hồn cô lẻ chìm sâu
bóng tối
Tiếng quạ kêu nhoi
nhói đinh tai
Dải tang khép kín bờ
mi
Về nơi tịnh lạc tràn
ai não nề....
11.11.2011 Lu Hà
Nỗi Đau Nhân Tình
chuyển thể thơ Mai
hoài Thu: Có Những Cuộc Tình
Ông Tơ bà Nguyệt se
duyên
Phải chăng mà được
bình yên mọi bề?
Phu quân dặm nẻo sơn
khê
Sụt sùi nương tử ê chề
ngạc nhiên...
Tình yêu đôi cánh thôi
miên
Lạc miền hoang đảo triền
miên u sầu
Hồn thơ ngơ ngác bơ vơ
Canh tàn sáng vội dạt
dào nưã thôi?
Đêm dài thánh thót mưa
rơi
Mộng kề gối cận chơi
vơi đoạn trường
Chao ôi, dằng dặc bước
đường
Ai từng mong đợi thảm
thương tủi hờn
Mịt mù xa thẳm nguồn
cơn
Mênh mông biển cả nỗi
buồn tương tư
Quạ kêu tình chết từ
lâu
Bờ mi khép lại nỗi đau
nhân tình...
11.11.2011 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen