Tiếng Chim Oanh
tặng nữ văn sĩ Tiền
Anh Thơ
Giật mình chợt thấy tiếng
con oanh
Văng vẳng thơ bay nhảy
nhót cành
Lâu lắm ngóng tin mà
chẳng thấy
Từ trang Quảng Đức nảy
vần thanh
Mừng quá thì ra bài cổ
thi
Tớ liền nhấn nhá thoắng
vào ngay
Lời thơ vội quá không
ra hoạ
Tiếng gáy mà sao chẳng
được vui
Kính lễ bài thơ dâng
phái đoàn
Hoành dương Phật Pháp
giữ an dân
Mỹ Châu Đức Quốc cùng
Châu úc
Xa Nước niềm tin Đức
Thánh Nhân
Tớ có hoạ theo được mấy
nhời
Chắc rằng đằng ấy đã
xem rồi?
Nếu không vừa ý thì
cho biết
Tớ sẽ sửa ngay chẳng
khó gì
Tri kỷ chân thành vui
biết bao
Lời quê mộc mạc ở Âu
Châu
Xa hương trong cảnh đời
tao loạn
Viễn xứ cơ may mới biết
nhau
Đằng ấy rất sành môn
hán văn
Tớ xin sách dép học
theo vần
Nhưng mà đằng ấy còn
chê tớ
Rõ khéo bạc đầu vẫn dở
dom
Thôi đành chiụ vậy biết
làm sao?
Tớ cứ nhẩn nha được mấy
câu
Con cóc nhảy lên rồi
nhảy xuống
Mênh mông thiên hạ thật
bao la...
Mưa ướt tuôn ra như
sóng cồn
Thiên đường rồi xuống
cả trần gian
Mênh mông biển cả tràn
sông núi
Rồi lại bâng khuâng mộng
vẳng hồn
Năm dài tháng rộng cũng
trôi đi
Sáng tối quẩn quanh vẫn
thế thôi
Tư bản mọi nơi đều vậy
cả
Trông qua trông laị đã
già rồi
Úc Châu cuộc sống có
vui không?
Đằng ấy dạo này vẫn tấn
thông
Cha mẹ chắc mong con
gái lắm
Họ hàng thân tộc vẫn
an khang ?
Quen nhau mà chẳng được
nhìn nhau
Ai biết rằng là có thiết
tha
Cái số sinh ra là phải
vậy
Trùng trùng duyên khởi
chảy về đâu?...
20.3.2008 Lu Hà
Canh Dần Nhớ Ai
Lung linh ánh mắt nàng
thơ
Như cô gái Việt ước mơ
thế trần
Lâng lâng giải tóc mây
ngàn
Thuyền quyên yểu đệu
cung đàn xôn xao
Đầu xuân cánh bướm lô
nhô
Dập dìu tài tử anh hào
là ai
Hồng nhan duyên phận
luân hồi
Hỡi người quân tử chân
trời viễn phương
Canh Dần trăn trở bâng
khuâng
Bao nhiêu kỷ niệm tình
thương vô bờ
Chim đàn viễn xứ bơ vơ
Mơ màng mộng tưởng tuổi
thơ bên nhà
Hàng tre khóm trúc la
đà
Sương rơi đầu ngõ nắng
tà vườn sau
Mặn mà tuổi ngọc sen
muà
Soan reo phượng nở cơn
mưa chiều hè
Má hồng môi thắm đồng
quê
Ve sầu hoan hỉ nguyện
thề sắt son
“Công cha như núi thái
sơn
Nghiã mẹ như nước
trong nguồn chảy ra “
Thương nhau như ánh
trăng ngà
Bài ca muôn thuở dạt
dào Việt Nam
17.1.2010
Cánh Nhạn Đưa Tin
Hôm qua báo mộng đưa
tin
Canh Dần cánh nhạn cầu
xin thiên đình
Chư Tiên Nguyệt Lão
lòng thành
Trần gian mấy kẻ si
tình như tôi
Sương thu cổ lục sầu
bi
Canh tàn giọt nến u
hoài châu sa
Ngọn đèn khi tỏ khi mờ
Người hoa yểu điệu ngỡ
là Thái Chân
Bướm bay phong cảnh chập
chờn
Hai chàng Lưu Nguyễn
có còn nhớ không ?
Ngẩn ngơ Từ Thức ngỡ
ngàng
Một năm tiên cảnh lỡ
làng trần ai…
Trăm năm hạ giới đi rồi
Cháu con râu tóc mấy đời
trôi qua
Ngán thay cho cõi ta
bà
Trầm luân bể khổ lao
đao sóng tình
Thuyền ai giưã chốn mù
xanh
Lênh đênh biển cả tàn
canh sương tàn
Lao xao gió lộng mưa
ngàn
Vừng dương le lói nắng
xuân lại về
Xa xôi muôn dặm sơn
khê
Hỏi người thục nữ buồng
the còn chờ?
22.1.2010 Lu Hà
Chót Yêu Tiên
tặng hương hồn nhà thơ
Thế Lữ
Trầm tư ngẫm truyện
Thiên Thai
Xót cho Thế Lữ một thời
yêu Tiên
Bâng khuâng ngán cảnh
thiên nhiên
Thuyền tình bể ái trần
duyên bạc đầu
Bồng Lai tức cảnh Lạc
Hồ
Mà sao đảng vẫn chôn mồ
thi nhân?
Hồn thơ phách lạc siêu
thần
Tâm tình Lạc Việt ngàn
năm thái hoà
Nhớ xưa Từ Thức xem
hoa
Hai chàng Lưu Nguyễn dạt
dào Thái Chân
Ước mơ thánh thiện
siêu quần
Tình yêu thế tục bụi
trần phôi pha
Luân hồi trong cõi ta
bà
Phù du ngắn ngủi lạc
vào tử sinh
Đầm đià lá liễu tàn
canh
Vành trăng chén ngọc
khóc cành thùy dương
Yến oanh thỏ thẻ bên
đường
Trái tim cô quạnh nỗi
lòng vì ai
Hồn thơ ngây ngất
thương đời
Mà sao đảng nỡ dập vùi
tình ta ?
Đời người nghiã lý gì
đâu
Tình yêu giai cấp máu
trào lệ rơi!
Yêu chàng chẳng vẹn lời
thề
Thương em mà lại ê chề
bên nhau...
Bồng Lai Bột Hải mù xa
Vần thơ tranh đấu xoá
nhoà thủy chung
Sặc mùi khói súng tàn
hương
Than ôi! Thế kỷ văn
chương điêu tàn
Trái tim rên rỉ âm thầm
Phê bình quan điểm hiếp
dâm tinh thần
Tiên Nga phách lạc hồn
tan
Viết văn cũng vậy muôn
phần khó khăn
Thương cha, yêu mẹ,
tình quân
Phu thê tan nát rã rời
ngươi ơi!
Tình yêu ma quỷ đười
ươi
Yêu đảng yêu bác hay
người cần lao ?...
21 tháng 4 năm 2009
Lu Hà
Tình Ca Cây Tre Việt
Nam
chuyển thể từ thơ Ngã
Du Tử
Trải gió bụi bao muà
hưng phế
Chiếc nôi tre vẫn thế
tình người
Võng đưa kĩu kịt à ơi
Mẹ ru con ngủ cho đời
nở hoa
Tre bát ngát hiền hoà
nhân hậu
Cuộc bể dâu lam lũ miền
quê
Nắng mưa rầu rĩ ê chề
Bưã no bưã đói mọi bề
gian lao
Tre nhẫn nại ngọt ngào
gió thổi
Ru hồn người quân tử
thuỷ chung
Thiết tha rủ bóng bên
đường
Xanh xanh bao bọc cánh
đồng làng quê
Khắp muôn chốn phu thê
phụ tử
Là tâm tình gắn bó Việt
Nam
Mẹ già đòn gánh âm thầm
Tổ tiên con cháu tình
thâm giống nòi
Đòn gánh vẹt mòn vai
thế hệ
Quẩy luá vàng hạt gạo
nuôi nhau
Nong nia thúng mủng
bao muà
Củi rơm tre nưá nắng
mưa chẳng sờn
Muà gặt đến muôn vàn
dân Việt
Khắp muôn nơi tha thiết
hân hoan
Thuyền quyên yểu điệu
hồng nhan
Kẹp tre đập luá trăng
ngàn ngẩn ngơ
Trai với gái nở hoa
đơm trái
Cặp uyên ương trống
mái trăng lên
Yêu nhau vàng đá nước
non
Thề sông hẹn biển môi
son má hồng
Những hạt ngọc luá
vàng sóng sánh
Thóc đầy bồ nâng cánh
chim ca
Bàng hoàng tre trúc la
đà
Canh khuya thoang thoảng
lạc vào giấc mơ
Niềm cảm xúc dạt dào
êm ái
Mẹ cha vui con lớn dậy
thì
Hưá hôn gả cưới đúng
nơi
Dâu hiền rể thảo trai
tài gái ngoan
Đêm thanh vắng bình
yên hạnh phúc
Dạ thẳng ngay thuần thục
lòng quê
Bôn ba khắp chốn sơn
khê
Tới muà nghỉ phép anh
về với em
Hương đồng nội gió
xuân thắm thiết
Tết đầu năm lả lướt
cây nêu
Bờ tre thấp thoáng luạ
điều
Khăn the áo gấm yêu
chiều hoàng hôn
Tre trúc lay điệu đàn
khúc nhạc
Cõi mộng mơ huyền hoặc
người ơi
Bồi hồi sóng nước thuyền
trôi
Trời xanh nước biếc
làn môi dịu dàng
Trái tim đập nhịp
nhàng theo cánh
Bướm ong vờn trên
nhánh đào xuân
Khải hoàn khúc nhạc
hành quân
Bà Trưng Bà Triệu Ngô
Quyền năm xưa
Rộng tầm mắt muôn sau
hậu duệ
Giải giang sơn ân huệ
vô cùng
Thương yêu trìu mến
non sông
Bờ tre giếng nước xóm
làng bình yên
Gió hiu hắt trở trăn
năm tháng
Tấm phên tre chung thủy
ngàn thu
Cột kèo mái lá mặn mà
Che mưa che nắng sớm
chiều đợi cha
Người đi vắng bôn ba
khói lưả
Lính cộng hoà chiến điạ
xông pha
Bao muà trăng đợi sao
chờ
Ba vùng chiến thuật nắng
mưa dãi dề
Thân chinh phụ quản
chi sống chết
Gậy tầm vông chiến
tích vẻ vang
Hoà bình vui xóm yên
làng
Nát thân gửi bóng
trăng vàng toả hương
Đành gói trọn tình thương
vọng gác
Bức thư em đại bác nhập
nhoà
Chớp soi chữ tỏ chữ mờ
Bình minh vẫy gọi anh
mơ ngày về
Chốn quan ải vi vu gió
lạ
Tiếng ai hò biển lá
mênh mông
Giường tre nâng trọn
giấc nồng
Hầm chông cản bước
xung phong địch thù
Cột cờ vững cơ đồ sông
núi
Lính sa trường môi tái
da thâm
Bạch Đằng chiến cuộc
vang âm
Cọc tre phun máu trái
tim hào hùng
Đất nước lại mọc vầng
trăng sáng
Cho muôn đời con cháu
vẻ vang
Tâm hồn ai cũng lâng
lâng
Thanh mai trúc mã trên
đường gọi nhau
Giang tay đón bao
nhiêu chiến sĩ
Chiến trường sa chống
gậy trở về
Bước đi oằn cả khúc
tre
Tinh cầu kinh ngạc phu
thê dạt dào
Lòng chung thuỷ mưa
gào nắng gắt
Lưả thử vàng sóng dạt
thuyền trôi
Mối tình đẹp mãi không
thôi
Rì rào tre trúc thầm
thì ngợi ca
Kỳ diệu quá bướm hoa
khoe sắc
Tuổi thanh niên rạo rực
vững tin
Từ trong đau khổ muôn
vàn
Lòng người dân Việt vẫn
còn sắt son
Bước tê tái tâm hồn sầu
muộn
Năm tháng qua lận đận
trèo non
Biển xanh thuyền lộng
sóng cồn
Quê hương tắm máu nối
liền Bắc Nam
Dầu kẻ ác môi thâm mũ
cối
Lòng hiểm sâu thơm thối
giở trò
Lưu manh đảng phái côn
đồ
Ba miền Nam Việt máu
hoà lệ rơi
Cơn ác mộng đất trời
thê thảm
Mái nhà tranh ảm đạm
thương đau
Cội nguồn tiên tổ tìm
đâu ?
Biển đông sủi bọt sóng
trào thân phơi...
Chiếc thuyền thủng nổi
trôi sóng vỗ
Giưã đại dương cổ độ
trăng sao
Cho người tỵ nạn bôn
ba
Sức cùng lực tận mắt
hoa mật vàng
Mấy thập kỷ quê hương
nghèo đói
Lưả bập bùng tim nhói
chiều đông
Còn đâu trên cánh đồng
làng
Diều tre em thả má hồng
môi son
Nghe réo rắt nỉ non
than thở
Sáo trúc tre khổ sở
trăm điều
Ngược xuôi tất bật sớm
chiều
Nhà tù cải tạo máu hoà
lệ rơi
Còn đâu nưã trăng soi
bóng rủ
Bên dòng sông yểu điệu
trời ơi
Hàng tre xoã tóc cho
ai
Mặn mà tha thiết nhớ
người em yêu
Trời xanh ngát lá thu
xào xạc
Tiễn em đi từng bước
sương rơi
Bát cơm tủi hận cho đời
Làm dâu xứ lạ rã rời
cánh xuân
Đời tan nát quanh năm
đói khổ
Lũy tre xanh thổ lộ
tâm tình
Oán hờn thấu tận trời
xanh
Lưà em vào bẫy mộng
thành vẩn vơ
Mẹ già nhớ ngân nga gõ
nhịp
Bước chân đi chân cứng
đá mềm
Trúc tre rỏ giọt
thương tâm
Chim kêu đầu ngõ trái
tim nghẹn ngào
Thuyền lộng gió biển
trào sóng dạt
Bọt bèo trôi san sát
bao la
Bồng bềnh rên rỉ kêu
la
Mờ mờ sương ảo biết
đâu là nhà...
Chiều viễn xứ làm thơ
tre trúc
Nhớ quê hương thôi
thúc tình ca
Nhạc vàng văng vẳng
lan xa
Ngàn năm dân Việt mái
nhà mẹ cha....
12.3.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen