Chú Lái Say Sóng
tặng bạn thơ Tiền Anh
Thơ
Tớ có mấy lời gửi bạn
thơ
Mà sao tri kỷ vội đi
đâu
Hương thơ tan biến vào
hư lãng
Như giọt sương côi lúc
xế tà
Người đã đi vào cõi cửa
thiền
Thả hồn du mộng với
thiên nhiên
Sáng chiều kinh kệ
lòng thanh thản
Những buổi hoàng hôn
lóng lánh huyền
Thi bá đọc nhiều nâng
cánh bay
Huyền huyền ảo ảo với
chân mây
Mênh mang biển học
chân trời rộng
Tĩnh lặng tâm trong
đáng phục thay
Tâm đắc sở trường kính
viễn thông
Tớ đây như lá rụng
theo giòng
Thuyền trôi không lái
tìm tri kỷ
Ý tuởng sao trời khắp
bốn phương
Bão tố mênh mông giữa
biển khơi
Lênh đênh sóng cả dập
dềnh trôi
La bàn chẳng có buồm
xoay hướng
Say sóng loay hoay
giưã biển trời
Chả có mấy ai khuyên tứ
thơ
Lời bàn như ngọc ý
quay tơ
Dệt sao tấm mộng hằng
mong ước
Thui thủi đèn khuya vẫn
mộng mơ
Cảm hứng ào ào cơn lũ
trôi
Thượng nguồn xối xả nước
mưa rơi
Giòng sông lồng lộn về
đâu nhỉ
Nhẹ lướt thuyền ai bến
vắng người...
Tớ cứ một mình cặm cũi
thôi
Vướng vào căn số lụy
trần ai
Như bao thống khổ đầy
oan trái
Trang trải cho thơ nợ
trả đời
Số tớ thế này lên núi
xanh
Xa hương buồn tủi mộng
hồn quanh
Tâm tư trí tưởng dồn
lên bút
Ai dám tri âm bạn chí
thành?
7.3.2008 Lu Hà
Phiền Muộn
tặng an cư ẩn sĩ
Đã lâu tôi muốn yên
thân
Mà sao trời cứ gieo buồn
thế nhân
Chúng sinh thụ tạo
muôn vàn
Làm sao thoát khỏi san
sân thế trần
Trách người quân tử đa
đoan
Hư danh chẳng khéo
chan chan lụy phiền
Người đâu đến thế là
duyên
Ngỡ ngàng mà để thuyền
quyên giận hờn
Biết rằng vạn nẻo nhân
gian
Nghĩ xa mà laị nghĩ gần
chẳng yên
Thà rằng chẳng biết chẳng
quen
Bụi trần chẳng vướng nỗi
niềm tha nhân
Hương hoa chưa trọn
vuông tròn
Gío mây bi lụy phong
vân chẳng cần
Kiên trì dạm nẻo phong
trần
Con thuyền bát nhã
dương buồm qua sông
Bến bờ khổ aỉ mênh
mông
Lạnh lùng chẳng nỡ
lòng riêng chẳng màng
Kiếp này sóng vỗ lỡ
làng
Thuyền qua bến nước dở
dang chuyến đò
Phong trần khi tỏ khi
mờ
Anh hào hội ngộ khi
nào gặp nhau?
Thôi đành phận mỏng
bèo dâu
Kiếp này chẳng gặp ta
đầu kiếp sau
Trách gì quân tử vô tư
Bởi người thục nữ
vương sầu thế nhân
Lôi thôi lếch thếch
dương trần
Chúng sinh thụ tạo
muôn phần nổi trôi
Aí hà biển khổ ai ơi!
Trùng trùng duyên khởi
bóng người chinh nhân
Lang thang gió núi mưa
ngàn
Bao giờ gió lặng mây
tan nắng tràn
Dẹp đi ong bướm hoa rừng
Đã là huynh muội vấn
vương trong nhà
Mặc cho dạm nẻo sơn hà
Tâm đầu ý hợp ta bà
không xa
Tính huynh ngay thẳng
thật thà
Thế nào cũng được miễn
là muội vui
Tiếc rằng muội quá đa
tài
Thiên tư quá rộng cho
ai thiệt thòi
Kinh luân bàn luận
nghiêng trời
Cái quyền nho nhỏ muội
ơi! Quên rồi…
24.1.08 Lu hà
Tro Tàn Gió Bay
hoạ thơ Vũ Hoàng
Chương
Mây xua cánh nhạn trắng
không
Hoàng hôn ảm đạm con
sông lở bồi
Phế hưng hỏi lại bao hồi
Hàng thông thuở trước
dạm khơi nẻo về
Trông sang bến giác bờ
mê
Lá thu xào xạc khắp bề
cuồng phong
Ta như hạt bụi bên đường
Lang thang chìm nổi
đáng thương thế này
Hồn mơ theo cánh nhạn
bay
Tưởng đâu một dải dang
tay kéo trời
Thơ ta lạc lõng giưã đời
Phong ba bão táp chuỗi
cười khổ đau
Chắp tay cầu nguyện
tinh cầu
Sương quê bảng lảng âu
sầu dừng trôi
Canh khuya lay động cổng
trời
Qua cầu sông đục một
thời nhân gian
Bao phen nắn lại cung
đàn
Xế chiều lãng đãng tro
tàn gió bay.
19.2.2010 Lu Hà
Thành Tâm An Lành
hoạ thơ Trần vấn Lệ
Trăng lên em đứng giưã
sân
Tiễn đưa ông Táo nét
son luạ là
Khói nhang mộng tưởng
bao la
Chắp tay lạy Phật la
đà cõi Tiên
Bồi hồi chớp sáng nhìn
lên
Tóc bay tà áo thiên
nhiên ảo huyền
Cảm thông trời đẹp mây
tan
Vầng trăng tháng chạp
nưả còn lửng lơ
Non xanh cánh vạc bơ
vơ
Hằng Nga ẩn hiện lặn
vào mắt em
Mỉm cười hoa nở trái
tim
Từ bi độ lượng vô vàn
em ơi!
Khung trời ngào ngạt
hương bay
Góc vườn anh đứng ngậm
ngùi đời trai
Một thời mây nổi bèo
trôi
Ngàn năm lịch sử còn gì
đây em …
Em là cô gái Việt Nam
Quê hương tiên tổ
thành tâm an lành !
13.2.2010 Lu Hà
Có Ai Thắp Nén Hương Sầu
Cho Tôi
chuyển thể thơ Hữu
Loan: Màu tím Hoa Sim
Phận là gái ba anh bộ
đội
Xa gia đình ở mãi chiến
khu
Em trai còn bé ngây
thơ
Vẫn chưa biết nói mẹ
già em thương
Tôi Hữu Loan người chồng
vệ quốc
Đợi chờ em mái tóc còn
xanh
Kết hôn ngày đẹp tháng
lành
Không đòi áo cưới, yêu
anh trọn đời
Tôi tranh thủ mấy ngày
vội vã
Đôi dày đinh tầm tã
hành quân
Bùn lầy lưá tuổi đang
xuân
Em cười xinh xắn tâm hồn
ngất ngây
Chàng độc đáo em say
giản dị
Tình vợ chồng đắm đuối
yên vui
Cưới xong rồi phải ra
đi
Mấy ngày nghỉ phép ngậm
ngùi trăng suông
Vẫn ái ngại tào khang
nồng thắm
Gái có chồng ảm đạm
chiến tranh
Cuộc đời vệ quốc chiến
binh
Biết đâu vĩnh biệt khi
mình hy sinh
Cũng khối kẻ rừng xanh
núi đỏ
Nắm xương tàn cổ độ
trăng thu
Linh hồn lạc lối quê
nhà
Tìm người vợ trẻ sớm
chiều mưa rơi
Nhưng không chết người
trai khói lưả
Mà chết người em gái hậu
phương
Em tôi một buổi bên
sông
Cuốn trôi rờn rợn thê
lương não nùng
Tôi xin phép về làng
thăm mộ
Mẹ tôi ngồi lã chã
thương đau
Chiếc bình hoa cưới
ngày xưa
Muội tàn bám lạnh tối
chiều âm u
Thương mái tóc vẫn
chưa tròn búi
Vội ra đi sầu tủi
hoàng hôn
Ái ân chưa trọn trăng
tuần
Để anh côi cút tấm
thân phong trần
Vẫn chưa thuả lời trăn
ý trối
Dặn gì nhau lần cuối
em ơi!
Ngày xưa đồi tím sương
rơi
Áo em cũng tím lòng
tôi ngẹn ngào
Tôi nhớ lại đèn khuya
vắng vẻ
Một mình em vá áo cho
chồng
Miệt mài trọn cả đêm
trường
Bát cơm miếng nước
tình thương dạt dào
Chiều đông bắc rừng
mưa u ám
Ba người anh thê thảm
bi thương
Cái tin em gái trôi
sông
Đi nhanh hơn cả lấy chồng
mừng vui
Gió thu sớm ngậm ngùi
nước chảy
Dòng sông quê bàng bạc
trăng non
Em trai mới lớn nhìn
lên
Ngỡ ngàng ảnh chị lệ
tràn bờ mi
Gió hiu hắt mây trời bảng
lảng
Chiều hành quân qua những
đồi sim
Cỏ vàng héo uá trong
tim
Nỗi buồn day rứt âm thầm
tôi đi
Muà sim chín lòng tôi
tha thiết
Cảnh chiều hoang biền
biệt Ninh ơi!
Ai hò biển lá xa xôi
Vô tình ác ý giưã đời
thương đau...
Chiều hoang tím vàng thu
không rứt
Tôi ngân nga da riết lời
ca
Áo anh sứt chỉ đường
tà
Vợ anh chết sớm mẹ già
chưa khâu...
Muà sim chín càng đau
rớm lệ
Gió thông reo tê tái hồn
thơ
Nấm mồ cỏ dại hoang vu
Có ai thắp nén hương sầu
cho tôi!
20.3.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen