Chuyện Tình Vua Duy
Tân
Hoàng Thượng mười lăm
tuổi
Diệu Không mới mười ba
Gặp nhau trên bãi biển
Mối tình đầu nở hoa
Sang những muà hoa phượng
Hỏi anh em nhà nàng
Sao năm nay thiếu chị
Ánh mắt buồn tơ
vương...
Cuối muà hè năm đó
Sính lễ vật cầu hôn
Vua yêu người con gái
Quan thượng thư họ Hồ
Nàng tuy mới mười lăm
Duy Tân chớm hoa niên
Thái Hậu đòi xem ảnh
Lễ vật đôi vòng bông
Chỉ còn hai tháng nữa
Rước em vào hoàng cung
Để được làm Hoàng Hậu
Thì chàng đòi bãi hôn
Thái Thượng Hoàng giả
điên
Thân phận cũng chẳng
yên
Thái Hậu thì sợ Pháp
Giang sơn ta đắm chìm?
Thế cuộc bao chính biến
Phải ra chiếu cần
vương
Nên lòng chàng chẳng nỡ
Liên lụy đến nhà em
Ôi cuộc đời bi thương
Một mối tình du dương
Thay người con gái
khác
Nỗi niềm ai biết
chăng?
Triều đình hoa đăng mở
Đúng kỳ hạn nạp phi
Hoàng Thượng hoa mắt đỏ
Sử xanh dầu dĩ soi!
Lu Hà
Công Chuá Huyền Trân
Hoàng Thượng xuất gia
lánh thế trần
Hai châu Ô-Lý gả Huyền
Trân
Đôi hàng nước mắt đôi
bờ coĩ
Nửa khóc duyên tình nửa
quốc dân
Phận gái cho dù lên hoả
táng
Đời xuân há chiụ xuống
tro tàn
Tướng quân bản quốc
sang tìm thiếp
Công Chuá trở về với
nước non
Công Chuá hẹn thề với
núi non
Một năm hoàng hậu biết
em buồn
Năm năm tiến lễ đòi nữ
sắc
Vạn kỷ lưu truyền nợ mỹ
nhân
Yêu nước vì nhà thân
ngọc bội
Thương nòi lợi quốc kiếp
hồng nhan
Khắc Chung chàng hỡi
duyên còn bén
Công Chuá lạc hồn bóng
Chế Mân
Mùa thu 2007 Lu Hà
Huyền Trân Lại Về
cảm tác thơ Bùi Thảo:
Tình Sử Huyền Trân
Thương nàng công chuá
Huyền Trân
Ra đi rỏ lệ cung đàn
ngẩn ngơ
Mở mang bờ cõi bao la
Khắc Chung dũng tướng
nghẹn ngào khổ đau...
Tại gia xuất giá tòng
phu
Thuyền hoa bến đợi Hồng
Hà tiễn đưa
Ba quân chỉ ngọn cờ
đào
Trống giong đám rước
nhuốm màu quan san
Hai châu Ô- Lý thuộc
Trần
Anh Tông lưỡng lự triều
thần chủ trương
Cánh buồm ngậm gió
băng băng
Tình cha nghiã mẹ ngổn
ngang cõi lòng
Giang sơn bờ cõi rỡ
ràng
Gánh buồn em chiụ dở
dang lỡ làng
Ngậm ngùi văn sĩ Khắc
Chung
Ruột đau như cắt tơ
trùng đàn buông
Ầm ầm ngưạ hí reo vang
Hồng bào lộng lẫy kiệu
vàng hồi cung
Linh đình hoàng hậu sắc
phong
Trùng dương xa cách biển
Đông hãi hùng
Tròn năm bụng chưả dạ
mang
Sinh ra hoàng tử ngai
vàng bơ vơ
Chế Mân tại vị băng hà
Huyền Trân lo sợ má
đào tủi thân
Giàn thiêu lưả đỏ
xương tàn
Vua anh hoảng sợ tướng
quân gọi bàn
Tình xưa mộng cũ chưá
chan
Biển khơi đưa tiễn
vong hồn Chế Mân...
Mẹo hay thẳng cánh
giong buồm
Phăng phăng cưỡi sóng
trăng ngàn nỉ non
Dùng dằng trướng phủ
màn ngăn
Thẹn thùng má phấn môi
son lại hồng....?
7.7.2010 Lu Hà
Dương Quý Phi
Sắc quốc nghiêng thành
Dương Quý Phi
Thiên hương nhân nghiã
khó ai bì
Cầm kỳ thi phú vang
thiên hạ
Thiên sử ngàn thu để lại
đời
Lễ giáo vương triều bạc
thế sao?
Thâm cung lục viện gió
mưa sầu
Tam lang thương gọi
cùng Minh Đế
Giấc mộng thường dân lỡ
buổi chầu...
Khúc nhạc nghê thường
tan giấc mơ
Mai phi duyên dáng đẹp
như hoa
Hồng nhan bạc mệnh đời
cung nữ
Tri kỷ hồn thơ Lý Bạch
xa...
Hoàng hậu phi tần sát
hại nhau
Bao nhiêu thảm cảnh
nát lòng vua
Vô tư Hoàng Đế tiêu
nòi giống
Vương nợ oan hồn bao
trẻ thơ...
Ai xót thương nàng
Dương quý Phi
Tấm lòng trong trắng
đoá hoa tươi
Ngây thơ vương lụy hồn
vong quốc
Họ mạc lân bang hại giống
nòi...
Giây phút hiểm nguy
lià cõi đời
Ra đi chẳng thẹn cánh
hoa trôi
Mang thân chuộc lại
tình non nước
Để lại ngàn thu luống
ngậm ngùi
Oan ức cho nàng bậc mỹ
nhân
Phong ba lưu lại đoá
hương trần
Làm thơ nuối tiếc hồn
thơ thẩn
Lý Bạch ôm trăng một
giọng đàn!
2008 Lu
Hà
Nàng Tây Thi
Việt quốc non sông bậc
mỹ nhân
Ngàn năm hương sắc vẫn
lưu truyền
Trữ La chân núi hồn
thơ thẩn
Một đoá trà mi ở thế
trần
Lịch sử ngàn năm có ngậm
ngùi
Trăng thu bàng bạc nhớ
thương người
Tấm lòng trong trắng
mười năm lẻ
Tất cả giang sơn một nụ
cười
Mưu kế mỹ nhân độc hiểm
sâu
Ba quân ớn lạnh ánh
trăng ngà
Thù nhà nợ nước vì ai
chứ?
Câu Tiễn kẻ kia khéo mập
mờ...
Ngô quốc quân vương lạc
nước cờ
Si tình vương nặng nỗi
thương đau
Thù cha phút hoá thành
tri kỷ
Hận để ngàn thu một nỗi
sầu
Chúng giết cha nàng có
biết không?
Đôi bên tranh chấp khó
phân tường
Địch ta mờ ảo làn ranh
giới
Tuổi trẻ thơ ngây chiụ
lỡ làng....
Mộng tưởng cống Ngô là
cứu đời
Vinh quang hiển hách để
cho ai
Kẻ kia lam lũ cùng cam
chiụ
Bá tánh chiụ ơn chẳng
bận gì...
Câu Tiễn Phù Sai cũng
thế thôi
Quân vương tranh bá
chuyện bao đời
Kẻ nhân người ác sao
mà biết
Chuyện đã qua rồi máu
lệ rơi!
Tàn bạo hơn thua mất
nước rồi
Hội Kê nuốt hận chẳng
nên lời
Năm nghìn binh giáp
còn hy vọng
Phục quốc oan hồn bao
tử thi
Ba năm nô lệ cho Phù
Sai
Câu Tiễn bền gan ở xứ
người
Nếm phân Phạm Lãi bày
mưu kế
Suối lệ nhạt nhoà cô
gái ơi...!
Người mẹ quê hương có
thấu chăng?
Ngàn thu vạn kiếp vẫn
chờ mong
Trữ La bến nước sầu
lưu luyến
Hồn ở Linh Nham thuộc
nhớ đường
Tình giả mà sao nông nỗi
này
Chân thành ân ái cuả
Phù Sai
Phút giây chẳng nỡ dời
cung Quảng
Chôn dấu trong tim một
bóng người…
Thương mẹ lòng ai nhớ
cố hương
Dặn dò em gái phút
chia ly
Ra đi nhẹ nhõm hồn
thanh thản
Chân núi Linh Nham nhuộm
bóng hồng
Giây phút cuối cùng đã
hiểu ra
Thương thân phận bạc
kiếp tài hoa
Việt Ngô hai nước liền
sông núi
Con cháu muôn dân vẫn
một nhà
Xả hiến thân mình cho
nước non
Vầng trăng vằng vặc tấm
lòng son
Khuyên Vua vô ý gây
nên tội
Cung Quảng xa hoa nợ
oán hờn...
Bắc tiến Trung Nguyên
mộng sát nhân
Phù Sai nghe vợ phải
suy tàn
Chiến tranh suy yếu
nguồn quân lực
Nạn đói mất muà dân
khóc than
Tây Thi nàng hỡi có
hay chăng
Câu Tiễn làm sao hiểu
nỗi lòng
Công lao bỗng hoá
thành ân oán
Tan nát đời hoa những
tháng giòng
Thích khách phái đi muốn
giết nàng
Tâm xà ác độc rõ Việt
Vương
Một công đôi việc hai
nhân mạng
Chiếm đoạt tình yêu kẻ
phũ phàng...
Ván đã đóng thuyền Phạm
Lãi ơi!
Tài trai kiêu dũng trí
hơn người
Tình ta đôi ngả từ đây
nhé
Quảng hàn biền biệt vắng
Tây Thi
Hồn ở trên mây ngó xuống
không
Ngàn năm hạ giới xót
thương nàng
Hôm nay có kẻ buồn day
dứt
Viết một bài thơ gưỉ
gió trăng
1.12. 2008
Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen