Dật Dờ Gió Sương
Hoà bình hay chiến tranh đây
Bốn bề pháo nổ góc trời rền vang
Bập bùng khói toả mênh mông
Thăng thiên sáng rực hào quang lẫy
lừng
Đì đùng pháo tép ngỡ ngàng
Hung hăng pháo cối mấy chàng trổ
oai
Loe xoe kià hẳn pháo dây
Chỗ kia phun lưả hàng cây dựng cờ
Loanh quanh mấy tốp lô nhô
Ôm vai bá cổ ngẩn ngơ má hồng
Đốt xong bó pháo vội vàng
Bỏ ngay trận điạ chiến công diệt đồn
Mừng thay thiên hạ sinh tồn
Châu Âu phẳng lặng đâu còn chiến
tranh
Cố hương bao nỗi bất bình
Trông người mà tủi dân mình lầm
than
Nghĩ xa rồi lại nghĩ gần
Nhớ ai thêm nỗi bồn chồn vấn vương
Rì rào tuyết rụng hàng thông
Mà sao hiu hắt cõi lòng bao la
Ngán xem quang cảnh giao thưà
Tha hương xứ sở dật dờ gió sương!
1 giờ sáng 1.1.2011 Lu Hà
Đoạn Trường Còn Ghi
Toàn thân bốc lưả liên miên
Bỗng dưng nhớ lại cơn điên ái tình
Đêm qua dưới khoảng trời xanh
Cùng đàn tiên nữ bồng bềnh men say
Chao ôi! Giưã chốn thiên thai
Dập dìu bồng đảo canh dài chưá
chan
Hỉ Nhi Ngọc Nữ Thái Chân
Bốn bề mây toả ngút ngàn biển sâu
Trăng sao khi tỏ lúc mờ
Nhạt nhoà hương vị má đào ngẩn ngơ
Nhưng tôi chỉ thích một cô
Dương trần như đã trăng hoa đôi lần
Lâng lâng dạo một khúc đàn
Hỏi tên chẳng nói tần ngần mãi
thôi
Hỏi quê tiên nữ chỉ cười
Ban ngày thanh khí quên rồi hay
sao?
Gặp nhau ở chỗ quán thơ
Trai thanh gái lịch anh hào bốn
phương
Bây giờ hội ngộ trùng phùng
Trăm năm ai nhớ đoạn trường còn
ghi!
4.1.2011 Lu Hà
Dứt Bỏ Trần Duyên
Trần duyên thao thức vơi đầy
Như mâm cỗ quả đắm say lòng người
Sơn hào hải vị mấy khi
Hay toàn cổ cánh ngậm ngùi thở
than
Năm canh rầu rĩ chưá chan
Hằng Nga cung quảng đêm tàn mưa
rơi!
Nhớ ai trằn trọc mãi hoài
Tháng năm bạc bẽo cuộc đời trầm
luân
Tìm nhau khắp nẻo trần gian
Sông sâu vực thẳm muôn vàn đắng
cay
Gặp nhau trong cõi luân hồi
Trùng trùng duyên khởi hẹn nơi nào
tìm
Kiếp này gửi lại trái tim
Ngàn sau lưu luyến nỗi niềm vấn
vương
Tình thơ tha thiết mến thương
Hỏi người thục nữ dửng dưng sao
đành?
Thuyền ai mất lái bồng bềnh
Dư thưà hương vị biển xanh ngại
ngùng...
Tình thơ lai láng não nùng
Cung đàn reó rắt đoạn trường một
chương
Tình thù tứ đại giai không
Nỡ sao dứt bỏ má hồng phôi phai
Nhớ ai nhắn gửi đôi lời
Năm dài tháng rộng người ơi chớ buồn!
30.12.2010 Lu Hà
Hồn Ở Trong Tim
Bấy lâu tôi thả tâm hồn
Vào trong lồng kín ái ân cuả nàng
Trái tim nhuộm đỏ máu hồng
Hồn tôi say đắm vấn vương ngại
ngùng
Bao đêm trằn trọc nhớ thương
Ô hay, tôi đã phải lòng nàng sao?
Đúng rồi, như giấc chiêm bao
Tâm hồn nàng cũng dạt dào như tôi
Trái tim rung động bồi hồi
Hồn còn thổn thức chân người xa
xôi
Nàng là con gái nhà trời
Còn tôi con cái nhà người thường
dân
Không gian cách trở muôn vàn
Trăng sao vằng vặc sông Ngân não
nùng
Thuyền tình giưã chốn mênh mông
Xa xăm dặm thẳm bốn phương đất trời
Dương buồm tìm khắp mọi nơi
Trái tim dấu kín sáng soi tâm hồn
Nàng về thổn thức nguồn cơn
Nàng đi tôi lại u buồn không nguôi
Tôi còn ở cõi trần ai
Làm thơ trả nợ cho đời mà thôi
Hồn nàng ở mãi trong tôi
Trái tim tôi vẫn bồi hồi vì thơ!
5.1.2011 Lu Hà
Làm Sao Bây Giờ
Mấy đêm vụng trộm với tiên
Mê man hương lạ đã quen khắp người
Quên sao quang cảnh nhà giời
Mây bay nhè nhẹ bồi hồi trăng sao
Khắp nơi thanh khí ngọt ngào
Cỏ như nhung luạ hoa chào gió thưa
Chim bay bướm lượn lẳng lơ
Lừ đừ cá lội thông reo ven bờ
Thiên nga dìu dặt ơ hờ
Bồng bềnh sen nở dạt dào thiên
thai
Tiên cô mềm mại đê mê
Dịu dàng ân ái tỉ tê nỗi niềm
Ngậm ngùi hiu hắt trong tim
Sáng ra ta phải im lìm chia ly
Thiên đình hạ giới phân đôi
Người tiên kẻ tục than ôi, khác
loài
Ngân Hà hờ hững chảy xuôi
Mưa ngâu tầm tã dập vùi tình ta
Dẫu cho dan díu đã lâu
Nếu giời biết được làm sao bây giờ?
4.1.2011 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen