Giọt Sữa Ân Tình
Kính dâng Mẹ
Mẹ ơi! Con đã sinh
thành
Mưa rào đổ xuống năm
canh Mẹ buồn
Ơn trên con được vuông
tròn
Lọt lòng mất sữa nuôi
con bằng gì?
Ba mươi ngày ấy tối trời
Sao mai mồng một sáng
ngời trần gian
Đời con vương vấn thu
tàn
Đông qua xuân laị hoa
vườn trổ bông
Khóc cơn đói sữa xé
lòng
Bà thương bế cháu khắp
làng xin ăn
Bạc đầu chẳng quản
gian nan
Cầu cho cháu sống thế
gian nhân quần
Biết bao người mẹ bần
hàn
Quảng tâm bác aí cho
con bú nhờ
Góp từng giọt sữa thơm
tho
Mong con chóng lớn qua
đò trầm luân
Dòng đời bao nỗi gian
truân
Công cha, nghiã mẹ
tình dân xóm làng
Tình trên xóm dưới mặn
nồng
Khi con trở laị khắp
làng hỏi thăm
“ Kính chào! thưa phải
bác Tâm?
Ngày xưa giọt sữa từ
tâm cõi lòng “
Có anh tôi nói thật
lòng:
Chớ đâu là để kể công
cái gì?
“ Bà anh năn nỉ xin
tôi
Bác sang cho cháu một
hơi bú nhờ
Thương anh tôi mơí lò
dò
Nửa đêm trời tối đập
vào cây cau
Sáng ra sưng vêu cả đầu
Thương anh đói khóc
càu nhàu đòi ăn
Nhà tôi thằng Qúy hết
phần
Chỉ còn nước lã sữa
tan mất rồi?”…
“ Bác ơi! Lòng cháu bồi
hồi
Gọi là chút ít để đời
nhớ ơn “
Cuộc đời nghĩ thật oái
oăm
Tôi thì còn sống, anh
hồn xa chơi…
Viễn phương lòng dạ rối
bời
Cùng giòng sữa mẹ mà
tôi nhớ hoài
Thành tâm một nén
hương trời
Gưỉ về Cố Quốc cho người
bạn xưa!
muà Vu Lan 200 Lu Hà
Nụ Hoa Đầu Đời
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Đêm trăng sáng côn
trùng rên rỉ
Gió vi vu mang nỗi u
hoài
Chạnh lòng thổn thức về
nơi
Hồn chìm vào cõi để
người xót xa
Buồn lạnh lẽo trời cao
mây cuốn
Lững lờ trôi vương vấn
bao la
Bỗng thèm hơi thở thiết
tha
Sông hà lạnh ngắt ta
bà khổ đau
Con tim nấc âu sầu thứ
lữ
Rặng núi xưa khuất nẻo
sương mờ…
Nhìn theo chỉ thấy mịt
mù
Quê hương mưa gió thuận
hoà bình an ?
Mộng hoang tưởng sóng
yên biển lặng
Hận trùng dương cay đắng
trời ơi !
Con thuyền vượt biển
xa khơi…
Hồn về tìm lại một thời
yêu thương
Thơm ngát mãi tình nồng
say đắm
Mịn màng làn,da thắm
anh yêu
Giật mình tỉnh mộng bơ
vơ
Đầm đià gối lả bơ phờ
xa xôi
Còn đâu nưã nụ cười
thuở đó
Giưã đêm trăng rỏ lệ
tình sầu
Nụ hôn đọng giọt sương
thu
Lối mòn sỏi đá chân cầu
nỉ non
Hoen ngấn lệ khô dần
năm tháng
Má hồng phai lãng đãng
hư vô
Mây chiều lam khói
xanh mơ
Tên anh em gọi nụ hoa
đầu đời…
26.2.2010 Lu Hà
Còn Cay Đắng Cho Đời ?
chuyển thể từ thơ Bùi
Giáng
Làm Tô Vũ đồi sim trái
chín
Luà bò ăn giưã đám cỏ
xanh
Bốn bề cây lá rung
rinh
Ngắm nhìn cho thuả tồn
sinh thế trần
Chim ngây ngất ân cần
ca hát
Nghe rì rào tha thiết
người ơi !
Quên đi xào xạc bò
nhai
Mở lòng ra đón nhụy
mai hưong đào…
Có hay không, tiếng bò
gặm cỏ
Giấc mơ hoang theo gió
thì thào
Nghe dòng suối chảy
lao xao
Hững hờ nước chảy thác
cao nhạt nhoà…
Mùi cỏ dại bờ lau
sương gội
Ong bướm bay tìm lối
hương rừng
Lên men nhày nhuạ mênh
mang
Không cần biết nưã lạnh
lùng hư không…
Cây chen chúc như song
cưả sổ
Màn chiếu không thong
thả nằm đây
Đất trời hạnh phúc mê
say
Đồi sim Tô Vũ còn cay
đắng đời ?...
5.3.2010 Lu Hà
Khi Gió Xuân Về
chuyển thể thơ Mây Tim
Tím
Chờ đợi mãi vuốt ve
mây tím
Cánh hồng kia còn trốn
nơi đâu?
Hàng hiên rỏ giọt âu sầu
Thơ anh em đợi ráng
chiều hoàng hôn
Tình non dại niềm than
nỗi khổ
Ngỡ ngàng sao chiếc áo
phai màu
Ngậm ngùi mưa nắng sai
muà
Phong lan thơ thẩn mai
đào thắm tươi
Trái tim đập người ơi
đắm đuối
Bóng anh về mềm mại nắng
rơi
Thẹn thùng xuân nở hoa
cười
Thanh mai trúc mã gót
hài lối xưa
Rất có thể bao la mây
gió
Vòng tay ai lảo đảo
men say
Run run mấp máy làn
môi
Lá bay xào xạc đất trời
rửng rưng
Đời khờ khạo vấn vương
thiếu nữ
Mối tình đầu thơm nụ
chiêm bao
Ngoài trời mưa gió lao
xao
Vò chăn vỗ gối nghẹn
ngào anh ơi!...
1.3.2010 Lu Hà
Đời Người Là Khổ
Đời người ra thế khổ
đau
Trăm năm thì cũng coi
là như không
Sân si vọng tưởng vô
thường
Thuyền tình bể ái lạc
đường tử sinh
Ngàn năm trong cõi
sinh thành
Luân hồi trôi nổi bồng
bềnh bể dâu
Bọt bèo bao kiếp phù
du
Lênh đênh thân xác xót
xa vô vàn
Kể sao cho hết điêu
tàn
Thói đời bạc bẽo phong
trần lầm than
Hoang vu ảm đạm linh hồn
Giả chân thiện dữ ác
nhân tội bày
Tham lam hưởng thụ
tháng ngày
Mồ hôi nước mắt máu
thây đồng loài
Sinh ra may được là
người
Kẻ khôn người luân hồi
mà ra
Sói lang đảo lộn gian
tà
Theo nhau cưỡng đoạt
ta bà loạn luân
Thủ tiêu bức hại tài
nhân
Thế gian nghèo khó đói
ăn thảm sầu
Sống non chết yểu sa
đà
Oan khiên dậy đất hồn
ma vật dờ
Đồng quê hương khói mịt
mù
Vành tang quả phụ trẻ
thơ không nhà
Lê la ngõ chợ bơ phờ
Không nơi nương tưạ tuổi
già héo hon
Mấy ai thương kẻ bần
hàn
Tìm đâu ra chốn trần
gian công bình?.....
Vì Sao Phải Khổ?
Cóc nhái sinh sôi lũ
lượt bầy
Cánh đồng xã hội thảm
buồn thay
Ếch ương tím họng mơ hồn
nước
Chẽo chuộc đỏ mồm mộng
tưởng say
Nhân thế gian nan tìm
chỗ ở
Thói đời khôn khó kiếm
cơ may
Vì sao ta cứ kêu nghèo
mãi
Món nợ bao đời vẫn đắng
cay?....
2 .4. 2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen