Hồn Tôi
Đã có ai hay tớ với hồn
Yêu nhau từ thuở trứng còn non
Ngày xa xưa ấy hồn thăm tớ
Trần thế còn run biển sóng cồn
Ra đời có tớ với hồn thơ
Lâu quá quên rồi phút ngẩn ngơ
Hốt hoảng hồn thơ là tiếng khóc
Cho đời thơ tớ cứ bơ vơ
Tớ yêu tớ ghét cũng làm thơ
Nên tớ với hồn vẫn mộng mơ
Văn bút phaỉ đâu là nghiệp sống
Mà sao hồn cứ bắt làm thơ?
Có thú gì đâu một kiếp người
Quanh năm suốt tháng chỉ ăn chơi
Giàu sang phú quý đầy ham muốn
Kèn cựa bon chen kẻ nịnh đời
Hồn mách bảo rằng thơ mới vui
Lao tâm khổ trí để làm chi?
Đời người ai cũng già nua cả
Một cỗ ván thiên sẽ khép thôi...
Xuống hố chẳng ai mang được gì?
Âm ty địa ngục lệ còn trôi
Có tiền có của dư thừa thãi
Quỷ xứ ma vương chẳng xót ai?
Làm thơ đời tớ thấy chứa chan
Trí tưởng mênh mông chẳng lụi tàn
Cằn cỗi chai lỳ không có chỗ
Tâm hồn phơi phới với nhân gian
Thơ tớ làm ra như mấy ai?
Khen chê tớ cũng chẳng lo gì
Thơ làm cho những ai như tớ
Yêu ghét thương đời có thế thôi
Bạn thơ chi thiếu khách làng chơi
Dong ruổi muôn phương để đẹp đời
Con chuột dẫn đường trên thảm cỏ
Thông tin thế kỷ khắp muôn nơi
Hôm qua hồn tớ đến Hoa Kỳ
Giờ laị lang thang ở xứ này
Sóng nước mênh mông châu đảo lớn
Úc Châu biển cả lại vơi đầy
Người ta bảo tớ có tâm hồn
Tớ viết ra đây để hỏi hồn
Đã có khi nào hồn chán tớ
Cho thơ tớ thiếu, thiếu linh hồn?
Hồn cười cái mặt ghét mà yêu
Lẩn thẩn hỏi chi chỉ buồn nhiều
Có ai yêu tớ như hồn nhỉ
Hồn luôn trong tớ, tớ càng yêu
Cầu sao cho tớ được hồn nhiên
Tớ có vô tư hồn mới yên
Ngộ nhỡ chẳng may đời vấn nạn
Đời buồn hồn tớ sẽ sầu miên
Hồn buồn thơ tớ lại chơi vơi
Chỉ viết bao nhiêu nỗi hận đời
Thề thốt với hồn cùng sống chết
Tớ đau hồn lại khóc người ơi!
Hồn buồn làm tớ laị lo toan
Suy nghĩ sầu tư khổ bội phần
Chăm sóc từng ly hằng sớm tối
Thủy chung ân ái mãi nồng nàn
Nửa già thế kỷ cứ la đà
Quấn quít bên nhau bạc cả đầu
Duyên bén từ khi còn trứng nước
Mẹ sinh hai đưá đã thương nhau
Nổi trôi như tớ hồn thông cảm
Sóng cả nhiều khi đã mấy phen
Cứ tưởng chuyến này tan nát hết
Nào ngờ thuyền tớ kéo hồn lên
Tớ phải lòng hồn thật chứ sao?
Đời người gai góc sắc như dao
Hồn thường yếu đuối còn hay khóc
Hồn đau làm tớ laị lao đao
Nhiều khi thơ bí rối bòng bong
Tớ mới quay sang hỏi thật lòng
Hồn vẫn ôn tồn khuyên bảo tớ
Thơ hay nên ngắn chớ dài dòng
Viết ngắn hồn ơi chẳng thỏa thuê?
Còn bao u uất nỗi ê chề
Lời thơ như nước tuôn giòng chảy
Cuốn hút đời nhau sao thảm thê
Lắm lúc nhiều khi tớ hỏi hồn?
Vì sao không chán cứ thơ tuôn
Một ngày liên tục hai bài phú
Luỉ thủi mà sao chẳng thấy buồn...
Thì đã vậy sao phải tủi hờn?
Thuyền không có gió, đón trăng non
Trải bao đau khổ không bờ bến
Có thế tâm hồn mới thắm son !
muà thu 2007 Lu Hà
Người Lính Vô Danh
Hỡi anh người lính già
Mới chết đêm hôm qua
Đường San Jose buị bặm
Như con thú xa nhà
Đời như hạt mưa rơi
Bạc màu sương lạc loài
Gió đưa về bắc Mỹ
Chuông nhà thờ buồn
trôi
Cái chết không ai hay
Dù hỏi thăm một lời
Ai nghe điều trăng trối
Vuốt mắt lạ bàn tay
Ôi cuộc đời thê lương
Bỏ laị phiá sau lưng
Những chiều quê mờ
khói
Vợ con hằng ngóng
trông
Anh sang đây một mình
Hoen lệ sầu năm canh
Quê hương đâu còn chỗ
Cho những người cán
binh
Hỡi anh ngươì chiến
binh
Như bao nhiêu người
anh
Hận thù xưa chiến tuyến
Mang theo hết cuộc đời
Anh bỏ nhà ra đi
Như con thú lạc loài
Sợ săn lùng caỉ tạo
Máu xương đầy chân ai?
Người ta quá lo xa
Những bóng ma ngày xưa
Của một thời tranh chấp
Nên đời anh khổ đau
Biết cho đến bao giờ?
Lấy laị tình bao la
Bắc – Nam cùng một giải
Anh em trong một nhà
Cái chết không khóc
than
Không một vành khăn
tang
Không người đi đưa đám
Đất lạ gửi tro tàn
Hỡi những người đồng
hương
Có ai còn xót thương
Một nén hương quyên
góp
Bên nấm mồ bỏ
hoang?...
Cảm tác theo thơ Trần
Trung Đạo " Người Lính Già Vưà Chết Đêm Hôm Qua "
Lu Hà
Sống Và Chết
Có bao giờ nghĩ xa
Một nỗi buồn vu vơ
Rồi đây ta phải chết
Chết ở đâu bây giờ
Chết trong sự giàu
sang
Trong thác loạn đìên
cuồng
Hay ở trong traị cấm
Nơi hải đảo biên cương
Ai rút ngắn đời anh
Ai cắt cành cây xanh
Khi tương lai vưà hé
Mái tóc còn đang xanh
Họ đã nhân danh ai
Họ đại diện cho ai
Vì sao họ không muốn
Anh sống ở trên đời
Sao vô lý bất công
Một người dân bình thường
Mà không được quyền sống
Coi như đá cản đường
Muốn yên cấm tò te
Muốn sống phaỉ biết
nghe
Như gà con lạc mẹ
Con cuốc ngoài buị tre
Anh có cha mẹ không
Và có còn ai không
Hay một đời bỏ xó
Nấm mồ ven rừng hoang
Anh đã được bao nhiêu
Và đã từng được yêu
Hay chưa từng nếm trải
Êm ái những buổi chiều
Giữa thế giới an bình
Nỗi lo cứ dập rình
U mê bầy chó sói
Đưa ai ra pháp đình
Anh đã can tội chi
Chưa từng làm haị ai
Không gì cả chỉ muốn
Quyền được sống làm
người
Cuộc sống rẻ thế sao
Mạng người đáng là bao
Nghề kinh doanh xác chết
Ắt hẳn họ giàu to?
Lu Hà
Công Cha Nghiã Mẹ
" Công cha như
núi thái sơn
Nghiã mẹ như nước
trong nguồn chảy ra
Nuôi con chẳng quản sớm
chiều
Tình cha nghiã mẹ dạt
dào biển khơi"
Công đức sâu dày ơn mẹ
cha
Cha truyền nòi giống
cuả ngàn xưa
Như hoa vương nhụy đời
thơm trái
Núi vọng tình thâm nở
bốn muà
Thái cổ lưu truyền
chuyện mẫu thân
Sơn cao thăm thẳm vẫn
sinh tồn
Nghiã đời mẹ gửi theo
giòng suối
Mẹ ở lòng con khắp thế
gian
Như ngọc trong veo
lòng sáng suốt
Nước non sông núi của
ngàn năm
Trong như nước suối
soi lòng mẹ
Nguồn sữa ơn đời bao
thế gian
Chảy khắp mọi miền
sông nước xa
Ra đi biển mặn nỗi
mong nhà
Nuôi con chiu chắt từng
hạt muối
Con sẽ trở về bên mẹ
cha
Chẳng biết giờ này mẹ ở
đâu?
Quản bao giông bão gió
mưa sa
Sớm khuya tần tảo bao
mong đợi
Chiều lạnh Vu Lan lại
nhớ nhà
Tình thương theo ngọn
sóng triều dâng
Cha vẫn bền gan chẳng
nản lòng
Nghiã nặng cưu mang từng
hạt thóc
Mẹ là sông nước của
quê hương
Dạt sóng biển khơi đời
viễn phương
Dào tuôn muôn ngả tấm
lòng thương
Biển nào chia cắt tình
non nước
Khơi dậy hồn thơ nỗi
nhớ mong!
muà Vu Lan 2008 Lu Hà
Nhớ Đồi Tím Hoa Sim
tặng nhà thơ Hữu Loan
Gió sớm hương về gọi nắng
thu
Bâng khuâng tâm dạ nhớ
hồn thơ
Thương chàng thi sĩ
giòng sông mã
Nhớ vợ hồn ma hẹn bóng
chờ
Tôi biết rằng anh khóc
đã lâu
Nỗi niềm đau khổ xuốt
canh thâu
Trái tim thi sĩ tình
trong trắng
Hồn đã ghi sâu tấm mộng
đầu
Tôi đọc bài thơ của Hữu
Loan
Tấm lòng thương vợ
khóc thi nhân
Gọi anh như thuở ngày
xưa đó
Khắc ở trong tim một nỗi
buồn
Ai đã xem thơ cũng nghẹn
ngào
Thương anh vệ quốc cuả
ngày xưa
Hành quân ngang trái
muà sim chín
Tím cả lòng anh lúc xế
tà
Anh khóc vợ anh em gái
xưa
Tình nàng dấu kín lúc
khi nào
Mẹ Cha dạm hỏi mà chẳng
biết
Như trái tim non trái
chín muà
Từ chiến khu ba anh đã
về
Không đòi áo cưới gái
làng quê
Hương thơm giản dị màu
sim tím
Thơm mái tóc xanh hẹn
nỗi thề
Mấy ngày nghỉ phép cưới
là đi
Đọng lại môi anh một nụ
cười
Thương em gái nhỏ chiều
quê ấy
Trằn trọc mưa rừng chỉ
nhớ thôi
Ai biết làm sao được hở
trời
Dòng sông rờn rợn quấn
em đi
Lưả tình đôi lưá muà
xim chín
Chẳng trọn tuần trăng
hẹn với người
Anh chạy về thăm bóng
xế tàn
Mẹ ngồi mộ tối khóc
bên con
Bình hoa ngày cưới tàn
đông lạnh
Mái tóc em xanh búi
chưả tròn
Số kiếp loài người bạc
thế sao?
Thương anh vệ quốc thuở
năm nao
Phu thê chăn gối chưa
tròn tháng
Mà đã tan ra một cánh
sầu
Nặng nghĩa ân tình ôi
thế nhân
Bài thơ muôn thuở nấc
nguồn cơn
Thương đau cho dấu đồi
sim tím
Biền biệt chiều quê
bóng xế tàn
Nếu phải một đời đi vắng
xa
Tình quê Nam Việt vẫn
bao la
Hôm nay ngồi đọc đồi
sim tím
Vương vấn lòng ta nỗi
nhớ nhà!
24.8. 2008 Lu Hà
Ông Trần Dần
tặng thi sĩ Trần Dần
Cũng sinh trong cõi
dương trần
Mà ông phải chiụ muôn
vàn đắng cay
Đường đường lương đống
văn tài
Tấm lòng yêu nước ai
người hiểu cho
Quê hương tầm tã mưa
sa
Đám mây cộng sản xoá
nhoà lương nhân
Tuyên truyền chủ thuyết
vô luân
Đạp lên đạo lý sát
nhân dạy đời
Lá bài đấu tố ngọn roi
Phanh phui mổ sẻ dập
vùi thi nhân
Bảo rằng: thi phú Việt
gian
Mựợn thơ yêu nước chửi
ngầm phía sau
Chẻ băm chữ nghiã làm
tư
Uốn cong đầu lưỡi bẻ
câu chân tình
Oán hờn tràn ngập biển
xanh
Đại dương sao tỏ cho
tình đời trôi
Mênh mông ba chục triệu
người
Cúi đầu cam chiụ
thương đời trầm luân
Hỡi ôi! thảm cảnhTrần
Dần
Thương ông cháu có mấy
vần cảm thông
Xót xa lòng dạ trắng
trong
Lưỡi dao oan nghiệt cắt
ngang dây đàn
Đường thơ lià khỏi
duyên trần
Cung đàn đứt gánh oán
hờn ngàn thu
Bởi ai ra nỗi u sầu
Thương dân yêu nước mà
sao phải tù?
Căm bấy nhóm lưả thâm
thù
Bày trò ma giáo hoả mù
mị dân
Vầng trăng khi tỏ khi
tàn
Sương thu nhật nguyệt
lệ tràn năm canh
Trải bao thập kỷ u
minh
Gốc sâu chế độ cây
xanh héo tàn
Ngọn đèn công lý nát
tan
Cháu con có hiểu nỗi
oan Trần Dần?
Mấy lời bày tỏ tri âm
Ngàn thu vằng vặc tâm
hồn thi nhân!
17.8. 2008 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen