Hồn Lạc Sông Trăng
hoạ thơ Mai hoài Thu:
Lạc loài
Trời lảo đảo sương rơi
thỏ lặn
Lá thu bay lạnh lẽo buồng
che
Gối chăn xô lệch tình
điên dại
Mơ chốn rừng hoang cảnh
giác tê
Trong mộng ảo hồn về bến
nước
Gặp người xưa lã chã đầy
vơi
Ái ân duyên nợ thành
oan trái
Mệnh bạc hồng nhan thiếu
phụ rồi...
Bỗng thánh thót canh
gà chợt sáng
Hồn bơ vơ lập cập hàm
răng
Người đi biền biệt
không quay lại
Khóc giải Ngân Hà lạc
sóng trăng...
15.10.2011 Lu Hà
Mong Sao Hết Khổ
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Mảnh Trăng Thu
Đêm ngồi ngắm mảnh
trăng thu
Sương rơi lạnh lẽo mịt
mù buồn loang
Tiếng đàn sầu muộn
mênh mông
Trăng treo trái chín
mà lòng đắng cay
Sợ rồi đêm hết là ngày
Ai đem trăng sáng chất
đầy thềm vương
Ngẩn ngơ tìm lại bến
thương
Đôi bờ cô quạnh sông
Tương liễu mềm
Vi vu gió thoảng êm đềm
Gợi thêm nỗi nhớ môi
thèm người ơi!
Muốn bay tới trốn xa
xôi
Quện vào mây gió chơi
vơi linh hồn
Đầm đià vũ trụ trào
tuôn
Mưa trời tầm tã nguồn
cơn biển hồ
Đời tôi theo gió trăng
mơ
Làm sao giết chết hồn
thơ u sầu
Đêm khuya sương lạnh
mái đầu
Mong trời mau sáng bắc
cầu tương lai
Hừng lên tia nắng ban
mai
Không còn đau khổ canh
dài đêm thâu!
11.10.2011 Lu Hà
Tình Vạn Dặm
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Thế Vẫn Còn Chưa Đủ
Tình vạn dặm theo về
phố cũ
Sài Gòn đang giấc ngủ
ban trưa
Âm thầm chìm dưới cơn
mưa
Bước chân vội vã âu sầu
nôn nao
Lòng nặng trĩu đường
xưa tơ liễu
Bỗng hiện về một thuở
xa xôi
Hững hờ tóc phủ buông
lơi
Áo em màu tím chơi vơi
não nề
Thế chiến quốc ê chề
lê bước
Bụi hồng bay chẳng xước
thịt da
Lòng người lữ khách
xót xa
Hồn nàng theo gió
phong ba nghẹn ngào
Chân cầu nhỏ lững lờ
chảy xiết
Lá thu rơi tha thiết
thủy triều
Liêu xiêu bóng đổ tiêu
điều
Mưa càng nặng hạt tình
yêu nhạt nhoà
Tôi trở lại căn nhà xơ
xác
Em bây giờ tóc bạc hoa
râm
Giật mình thảng thốt
hoá câm
Lòng tôi chết lặng tái
bầm thịt da
Môi lập cập bơ phờ ảm
đạm
Em nhìn tôi thăm thẳm
trời sao
Bao đêm mất ngủ bóng mờ
Tình ta chưa đủ tiếng
gà sang canh...!
10.10.2011 Lu Hà
Dậy Đi Em Đừng Nuối Tiếc
"Vẫn cô đơn… trăm nghìn nuối
tiếc,
Một kiếp người chua xót với lệ
khô..."
Thì đứng dậy em ơi tự nhủ
Muà xuân về đón gió tình thu...
Đừng than vãn để đời đau khổ
Khóc lóc hoài nào có ích chi?
Tình vẫn duyên má hồng vẫn thắm
Dậy đi em mà đón xuân về
Sáng hôm nay lại đọc thơ em
Lòng hỏi lòng còn đó trái tim
Đời vẫn đây ta còn sự sống
Gió mưa hoài bão tố buồn thêm
Dậy đi em chớ đừng sầu thảm
Can đảm mà đi để sống trọn đời
Dĩ vãng qua thôi ngừng rơi lệ
Hãy yêu thương trọn với tình người...
28.1.2011 Lu Hà
Tìm Lại Phố Xưa
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Thế Vẫn Còn Chưa đủ
Tôi về tìm lại phố xưa
Sài Gòn giấc ngủ ban
trưa âu sầu
Mịt mù chìm dưới cơn
mưa
Bước chân vội vã mái đầu
bạc phơ
Hai hàng dương liễu
xanh xao
Chưá chan giọt lệ cố
đô một thời
Bao nhiêu kỷ niệm xa
xôi
Phất phơ mái tóc buông
lơi thuở nào
Gió bay áo tím hững hờ
Cuộc đời thứ lữ lao
đao biển hồ
Bụi trần chẳng xước hồn
mơ
Mà sao nay lại nôn nao
rợn rùng
Dưới cầu dòng nước lạnh
lùng
Hồn tôi theo sóng trào
dâng thuỷ triều
Nghe như trong gió
tiêu điều
Tình trôi đơn điệu
bóng chiều hoàng hôn
Tôi về lòng có sắt son
Hoa râm tóc bạc biết
còn nói chi
Nhìn tôi thảng thốt
anh ơi!
Lặng câm giây lát cả
đôi bồi hồi
Thuyền tình chiếc bách
tả tơi
Mắt quầng sâu thẳm biển
khơi mịt mù
Đời là một giấc chiêm
bao
Anh về đòi lại thuở
nào xa xưa ...?
10.10.2011 Lu Hà
Cô Đơn
chuyển thể thơ Micha
Rostalski từ bản văn tiếng Đức
Đời ta trống trải căn
nhà
Cô đơn buồn bã bốn muà
sầu tư
Nắng mưa tầm tã mái đầu
Hoa tàn cỏ dại dãi dầu
sương rơi
Thôi đừng bận bịu làm
chi
Tuổi già chóng đến cuộc
đời tàn hơi
Lửng lơ hạt bụi tả tơi
Lửng lơ hạt bụi tả tơi
Tro tàn một nắm ngậm
ngùi xót xa
Một mình cam chịu khổ
đau
Tháng năm đằng đẵng ai
nào đoái thương
Thiên hà vạn vật vô thường
Thiên hà vạn vật vô thường
Tâm linh chủ thể bốn
phương đất trời
Đứng lên để sống làm
người
Tâm tình thư viết bồi
hồi trái tim
Nỗi lòng buộc chỉ chân
chim
Khai thông đại lộ im
lìm trong ta
Mặc cho lá rụng muà
thu
Muà xuân lại đến mặn
mà thiết tha
Bướm ong rộn rã la đa
Sớm khuya ân ái căn
nhà nhỏ nhoi...!
13.10.2011 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen