Duyên Tình Ngang Trái
tặng em thương nhớ
Anh đã đến khi dương
trần u ám
Khi đời em chỉ còn giấc
chiêm bao
Mất hy vọng tất cả là
vô nghiã
Một vòng hoa bên nấm mộ
u sầu
Em đâu biết nỗi lòng
anh tê tái
Chẳng yêu em mà cứ vấn
vương hoài
Xót thương em biến anh
thành tệ bạc
Để ngàn thu nuối tiếc
trái tim rơi…
Anh dấn bước ra đi còn
tức tưởi
Giả nghiã đời mà anh rất
yêu thương
Em vui lên cõi trần
gian tươi sáng
Đoá phong lan anh hiến
tặng trong lòng
Ba thập kỷ dấn thân
vào cát bụi
Mẹ con em tìm lẽ sống
trong đời
Đừng oán giận khi xa
nhau em nhé
Muà đông tàn bao ân
nghiã chia ly
Sao chiụ nổi khi anh
nhìn cô ấy
Giưã Hà Thành lại xé
nát lòng anh
Thà ra đi chôn vùi
trong dĩ vãng
Chân trời xa tìm lại mối
chân tình
Anh là kẻ sinh ra là
tha thiết
Yêu cuộc đời chiu chắt
những nhành hoa
Chẳng cam chiụ khi
duyên tình ngang trái
Sống chân thành tin tưởng
ở người yêu
Hãy chấp nhận bằng
lòng như duyên phận
Vui lên em đừng oán
trách nhau hoài
Ai đã rạch vết thương
đời đau khổ
Vì thương tâm anh lại
phải ra đi
Đời là thế như cánh
bèo tan hợp
Cơn phong ba bão tố kiếp
phong trần
Là đổ nát là tiêu điều
mất mát
Gạt sầu ly mà vui với
thế nhân
Hồn thi sĩ bay cao bằng
tâm tưởng
Để lòng mình thanh bạch
với trăng sao
Đừng ép nhau mua sầu
cho kẻ khác
Hãy vì nhau mà biết sống thương yêu..
22.10.08 Lu Hà
Khổ Lắm Con Ơi
Cha vẫn biết rằng mẹ
thiết tha
Bóng hình cha vẫn ở
trong đầu
Tình yêu oan trái
thành căm giận
Mẹ vẫn mang theo mối hận
thù
Muối mặn gừng cay đã
có gì?
Tình yêu bàng bạc đã
qua thời
Còn đâu trong trắng
trong tâm tưởng
Hương nhụy thơm tho của
cuộc đời
Biết có bao người vẫn
nhớ cha
Tâm hồn thi sĩ đã đi
qua
Hương hoa trong cõi đời
đen bạc
Lụy để tình ai lệ ưá sầu..
Định mệnh đời cha là
khổ đau
Bao lần hồi hộp ở
trong đầu
Để cho nước mắt dư
dòng lệ
Ngơ ngẩn buồn thương
những trái cầu…
Họ đã đi xa trên dạm
đường
Bao muà lá rụng vẫn buồn
vương
Vẫn thương vẫn nhớ người
trong mộng
Vẫn chúc cho nhau
nghiã vợ chồng…
Cao đẹp con tim giận tủi
hờn
Phải qua sông nước vẫn
bồn chồn
Vì cha rã cánh bèo tan
hợp
Lụy để tình thu rụng
lá buồn
Cha vẫn thường luôn nhớ
tới nàng
Chúc nàng hạnh phúc với
chồng con
Tình yêu say đắm là
như thế
Đâu phải bên nhau mới
vợ chồng?....
Khổ lắm con ơi có cuộc
đời
Lang thang vô định
trái tim côi
Tình yêu chẳng có
thành cay nghiệt
Thương xót cho người vẫn
thế thôi...!
2008 Lu Hà
Thế Gian Lưu Truyền
tặng Lý Mỹ Dung
Bỗng dưng tôi lại nhớ
cô
Một người con gái bên
bờ chiêm bao
Thướt tha như giải luạ
đào
Sài Gòn thuở trước nghẹn
ngào xa xôi...
Cô sinh phải buổi tối
trời
Tấm lòng cô sáng trọn
đời trung trinh
Dạt dào như đoá hồng
xinh
Hồn thơ bát ngát tuổi
xanh xuân thì
Tôi đây đã nưả cuộc đời
Trải bao cơ cực bồi hồi
thương cô
Mẹ già phụng dưỡng
chăm lo
Hai muà mưa nắng biết
bao ân tình
Con trai bé nhỏ cô
mình
Gánh bao trọng trách
gia đình yên vui
Năm cô mười tám đôi
mươi
Một trang tuyệt nữ
xinh tươi êm đềm
Ngẩn ngơ trăng hẹn bên
thềm
Cô là tiên nữ nưả đêm
giáng trần
Hai mươi bức ảnh thiên
thần
Thuyền quyên thục nữ
thế gian lưu truyền!
23.9.2011 Lu Hà
Giọt Mưa Thu Sầu Cảm
chuyễn thể từ thơ lục
bát cuả Han Mac Cam Thu
Bao năm tháng vấn
vương buồn tủi
Gịọt lệ rơi chảy mãi u
hoài
Biển xa trùng điệp mù
khơi
Thuyền ai trôi mãi biết
nơi nào dừng?
Nuôi hy vọng bóng hồng
le lói
Buổi hoàng hôn anh lại
trở về
Ngang vai một giải tóc
thề
Tháng năm đằng đẵng bộn
bề lo toan
Hương óng ánh duyên
còn nồng thắm
Mưa thu rơi ảm đạm vây
quanh
Từng trang dang dở cuộc
tình
Đường quê in bóng
chúng mình bên nhau
Đồi cỏ uá mưa thu ảo
não
Gối chăn xô anh có biết
không?
Mịt mù khoảng trống
mông lung
Cánh chim lẻ bạn lỡ
làng tuổi xuân
Đời vô định không gian
buồn tẻ
Thuyền lênh đênh bốn bể
lững lờ
Không quay trở lại bến
bờ
Từ lâu em vẫn đợi chờ
anh yêu
Ân tình cũ bao điều
quên lãng
Giọt mưa thu bảng lảng
anh ơi!
Quên lời hẹn ước một
thời
Yêu thương chẳng trọn
thì người bỏ đi!
Em đã mất một người
tri kỷ
Qua nhiều đêm ân ái
chưá chan
Năm canh tỉnh mộng
trăng tàn
Nam Kha quán trọ trần
gian ngậm ngùi!
22.9.2011 Lu Hà
Tình Đào Nghiã Mận
nối thơ " Đào
Ơi!" cuả Huy
"Mùa xuân đến hoa
đào trước ngõ
Mận ngại ngùng lấp ló
phía sau
Người người tấp nập
đón chào
Nhà ai khéo kén cành
đào xinh tươi
Phận nghèo khó nhận lời
ở mướn
Vừa lớn lên lại vướng
chuyện tình
Sớm trưa Mận lén đứng
nhìn
Nhưng cô chủ vẫn tựa
mình trên cao
Hóa năm tháng gọi Đào
cô giáo
Mận càng buồn vì ảo mộng
phai
Muốn gần xây đắp tương
lai
Làm trò để học ngày
mai sum vầy
Đào trách Mận như cây
làm củi
Đi học hoài mấy buổi
như không
Một bài mà nhớ chẳng
xong
Thôi thì cũng ráng nhọc
lòng dạy thêm
Đâu có biết Mận im
không nói
Học làm chi đành dối
lòng mình
Gần Đào như bóng với
hình
Giả ngu Mận được tâm
tình với ai "
Đào đã chín Mận thời
tí táy
Hương thơm bay túy lúy
ngọt ngào
Trái đào ưng ửng dạt
dào
Mận Đào chan chưá
duyên tơ ý trời
Và cứ thế miệt mài sớm
tối
Mận bên Đào ân ái nỉ
non
Phấn đào rừng rực trào
tuôn
Mận càng ngây ngất nguồn
cơn giãi bày
Thân ở đợ sầu cay tủi
hổ
Năm tháng trôi cổ độ
trăng lên
Sức trai gân bắp lực
điền
Cung đàn bần bật thiên
nhiên gợi tình
Đào đắm đuối tuổi xanh
hoa nở
Mận dẻo dai chí thú ruộng
vườn
Tối về Đào Mận nổi cơn
Mây mưa sấm sét phấn
son nhạt nhoà...
Cha mẹ thấy bụng Đào
càng lớn
Mới vội vàng căn vặn hỏi
tra
Phải rằng thằng Mận
nhà ta?
Vẫn thường vụng trộm
nên ra nỗi này...?
Đào thú thật sụt sùi
van lạy
Cuộc đời này con lấy Mận
thôi
Mận gieo hạt giống cho
rồi
Mầm non nhú nở tình
người thiết tha
Mận đổi đời thành ra
ông chủ
Cô chủ thành người vợ
mến yêu
Họ hàng chú bác biết
điều
Cả nhà hoan hỉ sớm chiều
khói lam
Tiếng trẻ khóc tình
thâm càng nặng
Chuyện Mận Đào ân
nghiã còn đầy
Mẹ cha kén được rể tài
Ung dung hưởng lão
tháng ngày bình an!
19.9.2011 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen