Hoàng Hôn U Sầu
Tuyết dày như một thảm nhung
Tôi đi trên đám bụi hồng thời gian
Nỗi niềm tâm sự miên man
Muà Đông lạnh lẽo thu tàn vấn
vương
Thương người lữ khách tha hương
Mấy ai tri kỷ má hồng phôi phai
Cô đơn buồn bã ngậm ngùi
Vần thơ tao ngộ ai người hiểu cho
Lòng tôi như nắm tơ vò
Ngổn ngang trăm sự ước mơ luân hồi
Phong trần dầu dãi mưa rơi
Trán nhăn tư lự nhớ người trần ai
Em tôi tóc xoã ngang vai
Hạt châu lã chã canh dài xót xa
Bao giờ ta được gặp nhau
Ngưu Lang Chức Nữ chân cầu nỉ non
Bóng tà thêm gợi cơn buồn
Tuyết rơi tầm tã hoàng hôn u sầu!
19.12.2010 Lu Hà
Không Thể Giận Anh
Em không giận mãi làm gì
Đàn ông thiên hạ mấy người như anh
Phong trần dầu dãi đầu xanh
Trán nhăn tư lự trường tình lao
đao
Mấy phen yểu điệu má đào
Trái tim đa cảm vận vào thuyền
quyên
Phải chăng tiền định nhân duyên
Kiếp nào lạc bến đầm sen hải hà
Thuyền tình quen lối đò xưa
Dập diù sóng nước nên ra nỗi
này...
Bồng bềnh biển ái xa xôi
Năm canh rầu rĩ mưa rơi ngậm ngùi!
Hồn thơ vương vấn u hoài
Buộc chân chỉ đỏ rã rời cánh chim
Phong thư ấp ủ nỗi niềm
Xoá tan băng giá trái tim giưã đời!
26.12.2010 Lu Hà
Hoài Thu Thu Hoài
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Hồn về theo gió thu
bay
Mang theo hoài niệm mơ
say tủi sầu
Ngoài thềm lá rụng lao
xao
Sương rơi ngọn cỏ như
trào thương đau
Bàng hoàng những lúc
bên nhau
Bụi xa in dấu nhịp cầu
gót chân
Anh đi lạnh bóng trăng
rằm
Em bên cưả sổ cô đơn nỗi
lòng
Anh đi trong gió ngàn
phương
Có còn nghĩ đến phòng
không em buồn
Thu về bóng rủ hoàng
hôn
Hai hàng dương liễu tủi
hờn trăng thu
Trách sao trăng gió hững
hờ
Xa xa một giải ngân hà
còn yêu
Thuyền tình giưã sóng
biển dâu
Lênh đênh lồng lộng
say màu tơ vương
Xa nhau trăm nhớ ngàn
thương
Ngoài kia gió thổi
khói sương nhạt nhoà
Hồn về theo gió mây xa
Bao nhiêu kỷ niệm hoài
thu thu hoài
29.11.2009 Lu Hà
Mộng Điên
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Sao trăng chen lấn
quanh thềm
Kià ai thơ thẩn bóng mềm
mại run
Ái ân giưã chốn mây
cùng
Cung đàn xào xạc côn
trùng từ xa
Tần ngần giọt nước mưa
sa
Nồng nàn say đắm tình
ta yêu mình
Thẹn thùng e lệ bên
hình
Trăng tàn sao lặn cuộc
tình điên say
Gừng cay muối mặn cho
hay
Đêm thâu tỉnh giấc đắng
cay lỡ làng
Ngẩn ngơ mộng hãi kinh
hoàng
Trường tình bể ái dải
tang ưu phiền
Giận cho tiền kiếp oán
khiên
Ai xui duyên nợ trần
điên ê chề
Thôi đành để mặc cơn
mê
Chín tầng mưa gió tứ bề
bao quanh
Ngày dài tháng rộng đầu
xanh
Say tình cuồng vọng
tung hoành chân tâm
Ngậm ngùi tủi hận
thanh trầm
Đàn xưa gảy mãi khúc
thầm mộng điên…
14.7.2009 Lu Hà
Mưa Mãi Hoài Thu
Bâng khuâng thổn thức
quê nhà
Năm canh rầu rĩ lệ
nhoà mưa rơi
Hoài Thu lạnh lắm ai
ơi!
Cõi lòng muôn ngả đầy
vơi thương sầu
Gió đưa mây lạc về
đâu?
Hoài Thu thơ thẩn ngọn
sầu đìu hiu
Vấn vương dải luạ khăn
điều
Tình xưa ôm ấp liu
khiu tấm hài
Gió than nức nở canh
dài
Giọt sầu lẽo đẽo lòng
ai chẳng buồn
Lắng nghe biển gọi chập
chờn
Đêm giông mưa bão
hoàng hôn não nùng
Chiều quê tan cõi
hương nồng
Gọi miền dĩ vãng cô
lòng vì ai?
Giọt sầu trăm nẻo canh
dài
Tình người viễn vọng
xót hoài hình quê
Mây mờ che bóng sao
khuê
Lấp bao mộng ước đam
mê trường tình
Cô đơn giưã chốn
thương mình
Sầu tư rêu mọc ngói
đình trần duyên
Bàng hoàng gịọt nước
mái hiên
Hoài Thu trăn trở như
điên tình người
Bao năm lữ khách cô vời
Đầm đià má lạnh mưa trời
thâu đêm!
11.7.2007 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen