Nhớ Nước Thương Nguồn
Giọt nước sinh ra ở
thượng nguồn
Như dòng sữa mẹ tưới
muà xuân
Cho hoa đơm trái tình
non nước
Hưng phế trầm luân nỗi
tủi hờn
Con đã lớn rồi con phaỉ
đi
Theo sông về biển chốn
mù khơi
Thượng nguồn quê mẹ đừng
buồn nhé
Con sẽ thành mây trở
laị đời
Nhớ thuở sinh con mẹ
quặn đau
Bao nhiêu sấm sét dội
trên đầu
Cây rung hạt lệ trời
mưa gió
Thương đưá con côi nặng
giọt sầu
Mẹ nhé đừng buồn con
phaỉ xa
Đời trai mang nặng kiếp
giang hồ
Ngang tàng từ buổi trời
giông bão
Sét đánh vang rền gọi
tự do
Thượng nguồn nhung nhớ
đỉnh xa xưa
Gió rét từng cơn giục
sóng trào
Thương đưá con xa
ngoài biển cả
Vẫy vùng chúng bạn với
bao la
Con vẫn còn đây vẫn trẻ
trung
Tan trong biển cả cõi
vô thường
Mẹ sinh giọt nước
trong đau khổ
Con sẽ trở về bao mến
thương
Thế đã qua rồi trận biển
dâu
Gió đời phiêu bạt dạt
đi đâu?
Hải Âu tung cánh chân
trời rộng
Trái núi già nua nức nở
sầu
Cuộc đời hư aỏ lắm mẹ
ơi !
Đức Phật ngàn xưa đã dạy
rồi
Bể khổ luân hồi trong
sáu nẻo
Thương nguồn nhớ giọt
nước trần ai
Giọt nước trần ai bao
oán hờn
Loài người ác thiện sống
chen chân
Gian manh dối trá đầy
thâm độc
Tát cạn tình thương mộng
vĩ nhân
Chúng đã tôn thờ kẻ bất
nhân
Đứng trên biển cả haị
nhân quần
Tát bao giọt nước lòng
nhân ái
Tội ác gieo đầy khắp
thế gian!
2008 Lu Hà
Thuyền Nàng Bến Trạng
Thuyền ơi! Có nhớ bến
chăng
Đôi ta chung một giòng
sông ân tình
Nhớ chàng bạch diện
thư sinh
Xuống thuyền qua bến
duyên lành trời trao
Anh đi nuôi trí học
trò
Phương xa lưu luyến
chuyến đò ái ân
Mấy muà thu lá uá tàn
Xanh lam màu aó tình
quân phong trần
Thùng thùng trống đánh
liên hoàn
Tinh kỳ rợp bóng nước
tràn đò em
Tiếng loa sang sảng
vang rền
Vinh qui quan Trạng tổ
tiên bồi hồi
Bàng hoàng tay lái rụng
rời
Cân đai mũ mão mặt ai
sáng ngời
Thuyền em rụng trái
tim vui
Khoan thai xuống kiệu
dắt tay đưa về
Quan viên hai họ đề huề
Chầu văn đàn hạc bộn bề
liên miên
Hả hê thôn dưới làng
trên
Chong đèn đốt đuốc mắt
huyền long lanh….
Yêu nhau bạc mái đầu
xanh
Say sưa giấc mộng an
lành bình yên
Bơ phờ chàng ngủ liên
miên
Thiếp xin chư vị tổ
tiên thần hoàng
Phong lưu tài mạo rỡ
ràng
Ban cho trăng mộng
ngàn thương chín chiều
Đẹp như Kim Trọng Tiểu
Kiều
Ruộng sâu trâu nái nhiễu
điều giá gương
Phen này chắc chắn có
mang
Sinh ra quý tử nối
giòng lang quân
Phương phi rõ tướng hiền
nhân
Kinh bang tế thế nhân
quần hiển vinh
Công minh chính trực
tinh anh
Quốc gia trụ cột triều
đình cậy trông
Vẻ vang sáng suả họ
hàng
Thiếp đây cũng dự vào
hàng phu nhân
Nhớ xưa lam lũ cơ hàn
Mênh mông nước chảy
lang quân xuống đò
Thuyền tình nên nghiã
đôi ta
Nên duyên nên phận thiếp
là nàng dâu
Chàng ơi! Giấc ngủ còn
sâu
Giấc mơ mộng mị về đâu
hơĩ chàng
Có mơ tay bế tay bồng
Mấy đời quan trạng nối
dòng nho gia?....
2008 Lu Hà
Vượt Qua Biển Nhớ
hoạ thơ Tuyền Linh
Nhớ ai tím cả đất trời
Nôn nao lòng dạ người
ơi có buồn
Người về trong buổi
hoàng hôn
Tiếng gà nháo nhác bần
thần trăng lên
Bồn chồn bào ảnh ruột
gan
Xôn xao dào dạt theo hồn
trăng mơ
Phải chăng hình bóng
em yêu
Gió mây phảng phất yêu
kiều từ xa…
Ngước lên sáng tối tò
vò
Giăng tơ nhện trắng nằm
co hỡi trời
Bấm tay mấy độ thu rồi
Trên con đường vắng tiễn
người ra đi
Cuối đò cập bến luân hồi
Con thuyền định mệnh
ngậm ngùi đau thương
Cho hay trong cõi vô
thường
Vượt qua biển nhớ giai
không Di Đà
28.11.2009 Lu Hà
Vay Trả Trả Vay
hoạ thơ Nguyễn Thành
Giang
Chia tay bếp lưả củi
rơm
Kinh thành là chốn
chén cơm bụi đời
Lang thang theo đám
mây trời
Sớm khuya mưa gió dập
vùi chiếu chăn
Khi xa rồi lại khi gần
Bon chen hiểm ác tấm
thân giang hồ
Nhân tình thế thái
gian lao
Lưu manh anh chị cứ
trèo lên cao
Phồn hoa rượu ngọt lao
đao
Ngẫm thân phù thể mà
đau thế này
Phải chăng kiếp trước
vơi đầy
Trả vay, vay trả nên đời
trầm luân?
13.12.2009 Lu Hà
Xuân Thiếu Phụ
hoạ theo hồn thơ Tuyền
Linh
Em ngồi bên cưả xuân
sang
Mây trời lãng đãng
bóng sương nhạt nhoà
Sóng lòng dồn dập trào
dâng
Hoa còn hương sắc theo
dòng thời gian
Mênh mông một cõi tâm
hồn
Đời em lỡ bước theo
thuyền biển xa
Trời xanh lồng lộng
bao la
Ngõ tình đóng cưả
sương mờ bao quanh
Ai xây một bức trường
thành
Ngăn sông cách biển mộng
lành tiêu tan
Kể từ chớm nở tình
xuân
Bướm kia háo hức sang
vườn tìm hoa
Trăng soi ảo mộng đường
tơ
Bỗng nhiên gió nổi mây
mưa lạnh lùng
Thương cho một bóng
trăng vàng
Bao đêm chứng cảnh cõi
lòng trần gian
Muà xuân con én xa gần
Để người thiếu phụ
mang hồn thê lương
Làm sao nối lại tình
thương
Làm sao xoá được vấn
vương thuở nào?
Ngậm ngùi rỏ lệ mưa sa
Bên song cưả sổ lòng
hoa não nùng…
10.11.2009 Lu Hà
Thật lòng mà nói Anh
Tuyền Linh làm thơ lục bát vẫn còn lạc vần, nhưng tôi tiếc bài thơ ý tứ hay nên
cứ hoạ luôn vào. Theo nguyên tắc hoạ thơ không nên sưả lại vần bằng chữ cuối
cùng ở câu 6 và 8. Mong các bạn thông cảm. Ví dụ như:" Mây trời lãng đãng
bóng sương nhạt nhoà
Sóng lòng dồn dập trào
dâng"
Chữ "dâng"
có vần với chữ "nhoà" đâu
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen