Tâm Sự Cùng Tiên Sinh
tặng cố thi sĩ Hồ
Dzech
Một bậc thiên tài động
sấm vang
Hồn thơ lay động chốn
thiên cung
Mà sao đời vẫn còn
kinh bạc
Thiên hạ mù đui không
mắt trông
Thiên phú bẩm sinh ngọc
giữa đời
Chúng sinh chẳng thuận
với lòng trời
Nên đời phải chiụ bao
oan trái
Thi sĩ dập vùi thân
xác trôi
Như ánh sao mai mọc giữa
trời
Băng Hà thế kỷ cuốn
tan đi
Thương ai tủi hận đời
cơm áo
Tàn lạnh hương rơi một
cuộc đời
Lũ chúng vô loài chẳng
hiểu anh
Thờn bơn cóc nhái
ngóng trời xanh
Văn thơ chen chúc đòi
chia chác
Thống trị văn đàn mộng
háo danh
Nó kẻ tự phong là chuá
thơ
Hoàng thân tính ái chốn
đui mù
Vinh quang một phút
trao vương miện
Tủi nhục nghìn năm hận
ưá trào
Hồ Dzech tiên sinh đi
vắng xa
Lai sinh xin nhớ cõi
ta bà
Câu thơ muôn thuở hồn
sông nuí
Ngâm lại bài thơ
phương thảo thê
Sao vội ra đi hỡi cố
nhân
Cung đàn nửa gánh đứt
tơ trần
Tài năng đang độ hoa
đơm trái
Mà đã buông xuôi mộng
chưả tròn
Anh đã đi về cõi ngàn
cõi thu
Buồn trông mây gió
cánh âu sầu
Chiều nay lại nhớ về
quê mẹ
Hoài vọng Chiêu quân mộng
hảo cầu
Tổ quốc bây giờ thật
thảm thương
Văn chương thơ phú dở
ương ương
Mấy thằng Tây rởm
tranh nhau hót
Hiện đại cách tân mở
thị trường
Hồ Dzech tiên sinh ở
chốn nào?
Có nghe vương vấn vọng
ngàn thu
Hạo sinh nguồn suối
nuôi dân tộc
Trả lại giống nòi
chính khí ca
Tôi có đôi dòng nhắn gửi
anh
Sống là thể phách thác
minh tinh
Hồn thơ đi hẳn còn lưu
lại
Tâm sự cùng anh một
chút tình
Tôi nhớ thương anh núi
thái sơn
Ngập trong biển đỏ đảo
hoang tàn
Lơ thơ vài đám hoa cỏ
dại
Chẳng thẹn thiên thu một
nỗi buồn...
Nếu chữ “ hy sinh” có ở
đời
Tình thương em gái Việt
nam ơi!
Nạm vàng cực khổ anh
ca ngợi
Để lại trong lòng em
gái vui!
2008 Lu Hà
Hồn Thơ Hàn Mạc Tử
tặng hương hồn thi sĩ
Hàn Mạc Tử
Bâng khuâng tâm dạ nhớ
hồn thơ
Thấp thoáng hoàng hôn
tưởng bóng ma
Thi sĩ bay về thôn Vĩ
Dạ
Thương Hàn Mạc Tử ánh
trăng mơ
Áo em trắng quá nhận
không ra
Một giải sông xanh một
giải chờ
Nhắn nhủ thương ai mà
chẳng biết
Ơ chàng thi sĩ với con
đò...
Trí tuệ thiên tài cõi
mộng mơ
Mà hồn tinh vệ vẫn rên
la
Thương đau cho số đời
đen bạc
Chẳng trọn lời nguyền
vẹn ý thơ
Khóc nữa đi anh dã cuộc
đời
Xác thân mòn mỏi tháng
ngày trôi
Bao nhiêu tuyệt vọng
lòng xa cách
Chỉ biết âm thầm đau
xót thôi
Hồn vẫn u sầu nỗi nhớ
nhung
Mà nàng đâu có biết
cho lòng
Thương thương chẳng nhận
lời anh gửi
Để lại ngàn thu nỗi nhớ
thương...
Bãi bể hoàng hôn một
bóng trăng
Nghìn sao thấp thoáng
gió hôn chàng
Trái tim ốc đảo miền
sa mạc
Vẫn nở trùm hoa một tấm
lòng
Tôi đọc thơ anh nỗi cảm
thông
Cùng anh chia sẻ chuyện
hoang đường
Đêm nay hồn khạc ra từ
miệng
Hoang tưởng chẳng sao
miễn thực lòng
Anh giận cuộc đời thân
xác tàn
Mà hồn cao thượng trí
siêu nhân
Kiếp này chẳng trọn
cho thân xác
Mê sảng hồn thơ lạc nẻo
trần
Đâu dám trách anh giưã
thế trần
Một hai sau trước tấm
lòng son
Nên đời chỉ đọc toàn
rên rỉ
Thương khóc năm canh
giấc chẳng tàn!
29.7.2008 Lu Hà
Giọt Lệ Chia Ly
Kính viếng hương hồn cố
thi sĩ Bùi Giáng
Cháu khóc nhớ ông Bùi
Giáng ơi!
Thương đau sẻ nửa chén
sầu rơi
Ra đi chẳng trọn lời
trăng trối
Mưa nát lòng ai những
tháng ngày
Cháu tiếc cho ông một
trí văn
Mênh mông trí tuệ bậc
hiền nhân
Sinh thời để lỡ bao cơ
hội
Mê mải tài năng với
cánh chuồn...
Nửa gánh tinh thần quý
giá thay
Xót cho một nửa gửi
cung mây
Nếu còn nuối tiếc đầu
thai lại
Tâm huyết máu tim trả
lại đời...
Có phải rằng ông chán
cõi đời
Thiên tài hoang dã để
buông trôi
Mênh mông lục địa sinh
nhầm chỗ
Hồn cứ lang thang dưới
cổng trời...
Ông sống nưả đời có vậy
thôi
Nửa kia ném bỏ để rong
chơi
Văn chương thơ phú sao
nhiều thế?
Thương xót cho ông gịọt
ngắn dài...
Trí tuệ tinh thần thật
bao la
Sao ông buông thả để
tiêu hao
Ôm đồm chồng chất hai
vai nặng
Như ngọn đèn cao vỡ
bóng mờ...
Cháu hiểu lòng ông Bùi
Giáng ơi!
Cửu tuyền chén lệ vẫn
đầy vơi
Hậu sinh kính bái lời
ly biệt
Ở tận suối vàng ông có
hay?
2008 Lu Hà
Lạc Vào Thiên Thu
hoạ thơ Hàn thiên
Lương
Cuối năm tư lự ưu phiền
Đọc ai như thể lạc miền
thiên thu
Trải bao bão hận gió
thù
Xác hoa tan tác âm u
góc vườn
Ven sông bờ liễu héo
hon
Phăng phăng nước chảy
cá chen chân cầu
Chiều tà chuông đánh
thinh sầu
Oan hồn thấp thoáng bạc
màu trần ca
Không gian tĩnh lặng
bơ phờ
Thế nhân ai đó vạn nhà
bi thương
Hoang vu sóng biển chập
trùng
Cõi đời lơ láo bụi hồng
vi vu
Bâng khuâng hồi tưởng
xa xưa
Hoa xuân mấy lưá trọn
bầu trẻ thơ
Thương ai bạc cả mái đầu
Hoàng hôn tưạ cưả âu sầu
chờ mong
Người đi kẻ ở se lòng
Gót chân sỏi đá cầu
trong an bình
Tự do biển lộng trời
xanh
Nỗi niềm ly khách tâm
tình núi non
Thời gian cỏ mọc sáo
mòn
Đường xưa lối cũ vẫn
còn hằn lên
Vết đau thế kỷ phong
trần
Chuông chuà văng vẳng
xa gần hồn mê
Xa quê bận rộn trăm bề
Bên song cưả sổ não nề
trần duyên…
31.12.2009 Lu Hà
Canh Tàn Mưa Thâu
hoạ thơ Huệ Thu
Xa xôi gió thoảng mưa
thầm
Năm canh rầu rĩ vang
âm gọi hồn
Lao xao gió núi mưa
nguồn
Lá vàng thu héo trăng
tàn tỉ tê
Cơn mưa dồn dập đam mê
Nưả say nưả tỉnh gọi về
xa xăm
Mưa trời giá lạnh con
tim
Nỗi đau thế sự trần
tâm cõi mình
Nôn nao khúc nhạc đô
thành
Tiếng lòng rục rã điệu
hành quân xa
Nghe như gió thảm mây
sầu
Mưa rơi tầm tã bóng ma
quê nhà
Bao nhiêu nấm mộ tiêu
điều
Hoang vu cánh trắng dải
đào vấn vương
Mái hiên thánh thót
não nùng
Tàn canh thức giấc tóc
bồng bềnh thương
Má hồng hoan lệ sầu
tang
Mưa rây kỷ niệm trào
dâng tháng ngày...
22.1.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen