Uá Màu Mực Phai
chuyển thể thơ Vũ
Hoàng Chương: Lá Thư Ngày Trước
Trăng ảm đạm vương sầu
vạn cổ
Mười năm dài thổ lộ bằng
thư
Bâng quơ hò hẹn là hư
Sắt son mỏng mảnh
duyên tơ lỡ làng
Rượu cứ rót đêm đông
giá lạnh
Chiếu chăn đơn lóng
lánh đèn khuya
Cô miên rùng rợn hôn
mê
Nỗi niềm tưởng nhớ sơn
khê nẻo nào?
Gió âm tuởng lạc vào nệm
gối
Gọi xa xăm bối rối hồn
ơi!
Tơ tình sóng biển xa
khơi
Cánh buồm viễn vọng tìm
nơi bến bờ...
Hỡi năm tháng phai
nhoà mộng điệp
Yêu đê mê trọn kiếp
tàn phai
Mười năm còn chút này
đây
Tình xưa e ấp trao tay
mặn nồng
Ai đã viết yêu thương
hưá hẹn
Nét thon gầy run rẩy
đưa nhanh
Buổi đầu đâu dám em
anh
Đơn sơ ngượng ngập tâm
tình ngẩn ngơ
Hoa hé nụ hồn thơ nếp
giấy
Nhắc làm chi thuở ấy
tươi xanh
Tương tư ảo mộng duyên
lành
Đêm nay xế nẻo để anh
nghẹn ngào
Say đã gắng âu sầu hấp
hối
Mưa, mưa hoài tê tái
lòng đau
Gấm the từ buổi xa
nhau
Vàng son mắt biếc bạc
màu trần suy
Mình thương tiếc một
thời dĩ vãng
Giấc mơ xưa lãng đãng
chiều nay
Mây trời rỏ giọt bi ai
Mấy tuần nằm viện bồi
hồi thở than
Đêm dằng dặc nỗi niềm
ai oán
Áo xiêm bay tủi hận
làm sao
Mưa hoài, mấy đêm liền
nhau
Mười năm vọng lại uá
màu mực phai...
Nghe lá rụng rã rời
thân xác
Hồn bơ vơ xao xác màn
đêm
Côn trùng rên rỉ
thương tâm
Mưa càng nặng hạt nỗi
niềm càng sâu....
Yêu sai lỡ để sầu vạn
kiếp
Pháo vu qui tới tấp
ngưạ xe
Chiều buồn đưa tiễn
người đi
Mười năm còn lại chút
này mà thôi...
1.7.2010 Lu Hà
Hỏi Thăm Nguyệt Lão
chuyển thể thơ Hồ Thụy
Mỹ Hạnh: Muà Xuân Tình Yêu
Muà xuân rạo rực đoá
hoa
Cho lòng hồi hộp chan
hoà ban mai
Có cô thiếu nữ mỉm cười
Mang theo hy vọng tràn
đầy màu xanh
Muà xuân đơm trái
hoàng anh
Con chim nhảy nhót
trên cành líu lo
Hoàng hôn ánh mắt xanh
lơ
Vi vu gió thổi giấc mơ
nồng nàn
Sáng ra tỉnh giấc mộng
trần
Bâng khuâng tư lự lệ
tràn bờ mi
Tiên Nga nàng đã đi rồi
Nam Kha quận ấy một thời
yêu thương
Cõi tiên ta chịu lỡ
làng
Lâng lâng ảo giác vấn
vương u hoài
Gió xuân lay động cổng
trời
Hỏi ông Nguyệt Lão nhớ
người trần duyên ?
15.7.2010 Lu Hà
Ngẩn Ngơ Lá Vàng
chuyển thể thơ Tuyền
Linh: Vào Muà
Vào muà lá rụng vương
hè
Phố xưa mộng tưởng em
về bên anh
Con chim yêu khoảng trời
xanh
Giọt thương giọt nhớ
năm canh tủi sầu.
Ngập ngừng nưả tỉnh nưả
mơ
Nắng chiều cuối hạ ngẩn
ngơ thu về
Em đi khắp nẻo sơn khê
Vui buồn cùng với xác
ve lá vàng.
Nồng nàn ngày ấy yêu
thương
Giận hờn chăn gối vấn
vương chân giường
Lo toan cả chuyện vô
thường
Hoàng hôn Đà Lạt lỡ
làng sương rơi !
Vẫn còn trăng nước
sông trôi
Bao nhiêu kỷ niệm bồi
hồi gửi trao
Chia tay ngấn lệ nghẹn
ngào
Nhớ nhung thì biết làm
sao bây giờ?
Chiều nay trời bỗng trở
mưa
Nghe lòng thầm gọi thiết
tha thuở nào
Đường Trần Quý Cáp
quanh co
Lối vào nhà trọ ngẩn
ngơ lá vàng !
20.7.2010 Lu Hà
Đêm Mất Ngủ
cảm tác qua thơ và ảnh
cuả Hồ Thụy Mỹ Hạnh: Điệp Khúc Trong Đêm
Đêm dài ảo não canh
thâu
Em không ngủ được lên
cầu thở than
Sương rơi lạnh lẽo vô
vàn
Hàng cây soi bóng bần
thần hoang vu
Đếm từng con số bơ vơ
Đếm đi đếm lại bến bờ
dài thêm
Hàng Nga lấp ló chân
thềm
Xa nhau năm tháng nỗi
niềm sầu tư
Trắng đêm đâu phải lần
đầu
Bao nhiêu kỷ niệm chuyến
đò tình xưa
Con tầu lỡ bến đi xa
Ngày qua tháng lại ngẩn
ngơ một mình
Heo may ngọn gió tơ
mành
Qua song cưả sổ xây
thành khói thu
U hoài mây trắng bao
la
Cao Nguyên giờ đã bắt
đầu muà mưa
Não nùng từng giọt mưa
ngâu
Buồn như một khúc tình
ca lỡ làng!
19.7.2010 Lu Hà
Mối Tình Tô Vũ
Đi sứ mà không thẹn quốc
phong
Anh hùng danh sĩ sáng
triều cương
Thuyền Vu gian trá
hòng lung lạc
Tô Vũ nào xanh vỏ đỏ
lòng
Ngục tối chẳng sờn bậc
trí nhân
Trung quân ái quốc tấm
lòng son
Hung nô run sợ người
quân tử
Đày aỉ đàn dê đực đẻ
con ?
Sớm tối bạn bầy với cỏ
cây
Bức thư gửi nhạn gió
mây bay
Một mai đỗ xuống vườn
cung cấm
Hán Đế bàng hoàng đau xót
thay
Trời đất hoang vu tuyết
phủ dày
Nỗi buồn tê tái có ai
hay
Bỗng đâu tiền sử xa
xưa gọi
Bốn mắt nhìn nhau rụng
rã rời…
Họ đã cô đơn thành vợ
chồng
Rừng sâu rùng rợn
nghiã tào khang
Đêm đông giông bão
tình ân ái
Một bước chẳng dời bao
mến thương
Rồi một ngày kia rụng
cánh tàn
Muà hoa chẳng trọn
tháng ngày xuân
Hán- Hồ hai nước thành
giao hảo
Thánh chỉ ban ra giận
dỗi hờn
Vua bắt chàng về Tô Vũ
ơi
Nuí rừng thăm thẳm
trái tim rơi
Đàn dê nhớ chủ kêu thê
thảm
Gió rít nguồn cơn giọt
vắn dài
Bi tình bi sử xót
thương đau
Lẽo đẽo tiễn đưa lệ ưá
sầu
Kẻ ở người đi đường khấp
khểnh
Người rừng thiếu phụ
nhớ trăng thu
Quan aỉ cỏ cây cũng
héo hon
Quân binh nuốt giọt suối
ưu phiền
Thương người danh sĩ
duyên tiền sử
Khoảng cách ngàn năm hận
thế trần
Bốn mắt đăm đăm buồn
thảm thiết
Tháng ngày hạnh phúc
phút ly tao
Chàng về sứ sở nàng
heo hắt
Thui thuỉ từng cơn gió
tuyết gào…
Một gói cỏn con của
nuí rừng
Đường xa dạm thẳm xót
thương cùng
Chớ quên đói khát ôm
nhau khóc
Đèn đỏ thành đô đêm vắng
trăng...
Nàng lại trở về hang tối
xưa
Ngoái đầu hút bóng bước
chân xa
Ổ rơm lạnh lẽo con thơ
dại
Trằn trọc hoang vu lệ ứa
trào
Người ở kinh thành
muôn tiếng reo
Hai hàng văn võ giữa
vương triều
Hán vương ngự giá
nghênh thân tiếp
Tô Vũ bâng khuâng một
chén sầu
Tôi viết bài thơ tỏ ngợi
ca
Mối tình Tô Vũ với
trăng sao
Ngàn thu vằng vặc còn
thương nhớ
Thiếu phụ rừng xanh
trong cõi mơ.
2008 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen