Vội Vàng Hỏi Thăm
Sáng nay tôi lại nhớ
cô
Hỏi người thục nữ bây
giờ ở đâu?
Tấm hình chụp đã từ
lâu
Thời gian nào xoá nét
màu dung nhan
Ngẩn ngơ thấp thoáng đằng
vân
Thiết tha vẻ ngọc mê
man vì tình
Lang thang khắp chốn
giang thành
Chinh nhân dặm thẳm biển
xanh góc trời
Sao cô chẳng nói một lời
Búp ngà dải tóc mỉm cười
mãi thôi
Phương xa nhắn gửi
nhau hoài
Canh Dần năm Hổ đêm
say mộng tràn
Bâng khuâng huyền ảo
vô vàn
Nhớ cô tôi mới bất thần
làm thơ
Lần về thuở ấy hoang
vu
Rừng xanh núi đỏ Hằng
Nga trăng ngàn
Mong cô như gặp Thái
Chân
Động tiên tận hưởng thế
trần rưng rưng
Lối mòn in dấu hoa rừng
Vết chân sỏi đá lá
vàng còn đây
Nghìn năm cổ thạch vơi
đầy
Vạn năm tiền sử qua đi
ngỡ ngàng…!
24.1.2010 Lu Hà
Cổ Mộc Giưã Đời
tặng nhà văn Trần Kiêm
Đoàn
Cổ mộc ngàn năm giưã
nuí rừng
Nơi đầu ngọn sóng nước
sông hương
Chênh vênh mỏn đá kỳ
quan aỉ
Thoang thoảng mùi
huơng của bạch tùng
Cây đứng bao đời ai có
hay
Để rồi nghiệt ngã kẻ
săn cây
Yêu ai vui thú ra xâm
phạm
Lũ thợ đá thành kẻ tiếp
tay
Phá đá ngang nhiên
giưã cuộc đời
Nhựa trầm máu chảy
khóc than ôi
Hiên ngang sừng sững
trên mỏm đá
Cuộc sống tự do đã mất
rồi
Căm kẻ tham tàn cướp tự
do
Một đời thanh bạch mến
giang hồ
Trường Sơn đỉnh núi
bao hùng vĩ
Gió thổi vi vu hận mối
sầu
Cổ mộc kỳ danh Chu Hạo
Nhiên
Trung hoa nét họa chốn
thần tiên
Mà sao kẻ tục ngang
nhiên phá
Tính chuyện trăng hoa
giưã chốn trần
Cây qúy đưa về giưã thảo
viên
Độc tôn hoàng tử Bạch
Tùng Dương
Nam Hàn Nhật Bản nghe
tin lạ
Chúng kéo đi xem nhất
thảo nam
Đau đớn làm sao cây hết
thương
Sống trong tâng bốc
giưã đời thường
Không còn xây xát
trong mưa gió
Trầm chẳng cho hương
nhựa cạn dòng
Trồng cây ai dựng chốn
nhà thiền
Cửa Phật ta bà vốn tự
tâm
Cứ phaỉ đưa cây từ đỉnh
núi
Cho lòng Chư Phật thảm
buồn thêm.
28 .2. 2008
Lục Bình Sông Quê
chuyển thể thơ Huệ
Thu: Ngắm Lục Bình
Về quê ngắm lục bình tủi
hận
Hững hờ trôi thân phận
bao la
Đời em như giọt mưa sa
Sầu buông thầm lặng
mây chiều tím than
Vòng eo hẹp trái tim
thổn thức
Tiếng thông reo nao nức
Việt Nam
Bên bờ liễu rủ âm thầm
Lục bình trôi nổi tím
bầm ruột gan
Sông bến nước cỏ tàn
lau héo
Cánh cò bay lơi lả người
ơi
Nghẹn ngào lã chã tuôn
rơi
Lá dưà sương muối ngậm
ngùi hoàng hôn
Vưà sẩm tối đàn chim
tìm tổ
Nưả vầng trăng cổ độ
ngẩn ngơ
Mái lều văng vẳng hò ơ
Ai còn ai mất bến đò
năm xưa...
Bỗng đau nhói thương
cha nhớ mẹ
Sóng dạt dào thấm thiá
tình quê
Con đi dặm nẻo sơn khê
Chân cầu nước chảy ê
chề nước non
Mắt ươn ướt nỗi niềm hưu
quạnh
Lục bình trôi lãng
đãng mây xa
Ngỡ ngàng vưà mới hôm
qua
lỡ làng chiếc áo qua cầu
gió bay...
Xếp thi tứ vơi đầy
hoài cảm
Gieo vần thơ ảm đạm
thê lương
Nhớ người bóng dáng
yêu thương
Vân du phiêu lãng bến
sông có về?...
Tù và rúc thuyền ai xa
bến
Cánh lục bình rã đám
chia ly
Hợp tan thương những mảnh
đời
Quê hương ta đó tháng
ngày buồn thiu...
25.3.2010 Lu Hà
Bến Sông Sầu Thảm
chuyển thể thơ Hàn
Thiên Lương: Chiều Lạc Lõng
Trời bảng lảng sương mờ
ủ rũ
Theo lối mòn cỏ uá dưới
chân
Cây cầu gãy đoạn không
gian
Dòng sông rờn rợn nỗi
niềm đắng cay
Kià ngư phủ sao người
còn đó
Vượt trường giang quả
phụ khóc than
Đứng đây ngóng đợi tần
ngần
Dấu xưa mồ mả mưa tuôn
lệ tràn
Hãy tha lỗi thuyền nan
lưới cá
Không phải đò từng bưã
sang ngang
Cuộc đời oan trái thê
lương
Hoàng hôn lạc lõng bên
đường chờ ai?
Trải gió bụi nấm mồ
quá vãng
Cuả người chồng ngã xuống
năm xưa
Tìm quanh khắp chốn gần
xa
Âm u hoang vắng mà đau
đớn lòng
Bởi cộng sản lòng lang
dạ sói
Giết oan hồn liệt sĩ
hy sinh
Oán thù ngùn ngụt trời
xanh
Dép dâu mũ cối tan
tành nhẫn tâm
Xin lữ khách dừng chân
thưa chuyện
Tôi là người thất trận
năm nao
Phế binh lều cỏ thương
đau
Làm nghề chài lưới bốn
muà kiếm ăn
Thuyền xuôi ngược
tháng năm buồn tủi
Những cô hồn mả ngụy
bơ vơ
Thương người đồng đội năm
xưa
Không mồ không mả
hoang vu não nùng
Thắp nén hương tỏ lòng
ngưõng mộ
Đợi sáng mai đò chở
sang sông
Lầm rầm cầu nguyện
rưng rưng
Những người dương thế
bâng khuâng nỗi niềm
Mồ mả phá bởi quân bá
đạo
Căm ngụy quân chế độ bất
lương
Lệnh trên đào bới lung
tung
Cô hồn rên rỉ dòng
sông hững hờ…
29.3.2010 Lu Hà
Gánh Hát
Góp vui cùng Bác Đỗ
Quý Bái
Trai tơ dám phải lòng
bà
Quan công là nghé thì
ra thá gì
Anh hùng như tướng
Trương Phi
Cả ba giáp trận lắm
khi chật tàu
Dập dìu lấp ló cánh gà
Nạ dòng đú đởn vẫn là
xưa nay
Mua vui lắm kẻ khóc cười
Mưa ngâu lã chã ngậm
ngùi tủi thân
Cũng vì manh áo bát
cơm
Đôi mươi sánh với ngũ
tuần thì sao ?
Miễn cho vở diễn ra
trò
Tiền thâu bỏ túi về
nhà tính sau
Sượng sùng tuồng diễn
gánh chèo
Câu ca tiếng hát má
đào phôi phai
Cuộc đời nghệ sĩ mấy
mươi
Trống chầu thôi thúc
qua thời vinh quang
14.8.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen