Mới chín tuổi mà đã vượt
biên
Gan lỳ em gái hết hồn
nhiên
Có người anh họ là
thân nhất
Biển rộng bao la tiếng
sóng rền
Rồi những đêm đen tức
tưởi khóc
Tiếng cầu kinh thống
thiết van lơn
Bầu trời rông bão nghe
sầu thảm
Xin Chuá đoái hoài! cứu
vớt con
Tháng ngày dai dẳng
hoang đảo xa
Em chẳng nhớ ai ở nước
nhà
Chỉ mong sớm tối ngày
đoàn tụ
Mộng đẹp Na Uy với mẹ
cha
Em đến Na Uy aó mỏng
manh
Sân bay gió lạnh mái đầu
xanh
Thoang thoảng hương
bay lòng hồi hộp
Chờ vòng tay ấm mẹ cha
anh
Chín tuổi mà em dám bước
qua
Đi vào cưả tử chốn yêu
ma
Hồi sinh trở lại tìm
cha mẹ
Đức Chuá xót thương vượt
khổ đau
Na Uy buồn tẻ có gì
vui
Người Việt lưa thưa chỉ
mấy ai
Chúng bạn tìm đâu mà
chẳng thấy
Cho em tâm sự nỗi vơi
đầy
Cha rất thương em đã đặt
mua
Bao nhìêu sách vở ở
bên kia
Hoa Kỳ gửi tơí cho em
học
Ngôn ngữ Việt Nam khỏi
nhớ nhà
Đã cuối thu rồi hoa
tuyết rơi
Lòng em còn nhớ cánh
diều bay
Ở nơi xa đó muà luá
chín
Gió sớm mưa chiều
hương cúc bay
Hỡi người em gái ở Na
Uy
Muối mặn gừng cay chớ
nhạt mùi
Chín tuổi ra đi còn bé
lắm
Quê hương ta đó có xa
xôi ?
Lu Hà
Sinh Lầm Thế Kỷ
tặng thi sĩ Trần Trung
Đạo
Hơĩ ngươì thi sĩ của
quê hương
Tiếng nấc dâng lên tắc
nghẹn lòng
Anh khóc thương đời
bao số phận
Sinh lầm thế kỷ nuốt
đau thương
Cay đắng làm sao những
kiếp người
Có tài có sức vẫn
buông trôi
Thở dài tắc lưỡi thôi
đành vậy
Biết thế, ừ sao sẽ được
gì?
Chỉ tại người ta vẫn
kém khôn
Nửa già thế kỷ vẫn lần
khân
Đi tìm chân lý nơi đỉnh
núi
Giấc mộng vàng son trượt
lối mòn
Thuở trước chỉ vài chục
triệu dân
Giờ đây đã gấp bốn năm
lần
Cơn mê ác mộng còn
chưa dứt
Đeo đẳng tình si uá
héo tàn
Biết thế làm sao được
hở anh
Tháng tư năm ấy buốt
năm canh
Lời thơ tứa máu như
dòng chảy
Xói tận tim gan cứa ruột
mình
Lu Hà
Nước Non
Nước non như bóng với
hình
Non cao nước biếc mối
tình thâm sâu
Nhớ xưa trong cõi mịt
mù
Đêm ngày sáng tối âm u
dương trần
Nhờ ơn Thiên Chuá toả
tràn
Mây bay vần vũ ngút
ngàn trận mưa
Hành tinh sông núi reo
hò
Chúng sinh muôn loại
la đà trần gian
Trải bao niên kỷ bần
hàn
Mưa rơi đỉnh núi thác
nguồn đổ xuôi
Giọt trời đẫm lệ tuôn
rơi
Ta bà đau khổ biển
khơi vơi đầy
Xa nhau nước vẫn bồi hồi
Tấm lòng của núi bao
giờ trả đây?
Non cao duyên nợ thề bồi
Tình ta sông nước đất
trời mộng say
Suối ôm thân núi gió
bay
Ái ân giòng chảy hàng
cây reo cười
Quanh quanh bờ suối
hoa tươi
Thắm tình non nước
muôn đời thủy chung
Nước ơi! Nước chảy
xuôi giòng
Thương non một bóng
đêm đông lạnh lòng
Muà thu lá rụng trên rừng
Lá bay xào xạc xé lòng
núi non
Nước xa có biết núi buồn
Tháng ngày mòn mỏi nhớ
mong nước về
Bao giờ nước mới về
quê
Thương đời viễn xứ
tràn trề quê hương
Tự do vùng vẫy đại
dương
Nước ơi! nhớ những dặm
trường lầm than
Sinh ra trong cảnh bạo
tàn
Trời giông nổi gió ầm ầm
tuôn mưa
Trái nghiêng núi ngả
cây gào
Chim muông sợ hãi vật
vờ non sông
Núi ôm giọt nước trong
lòng
Mối tình non nước thủy
chung đời đời!
2008 Lu Hà
Lệ Rỏ Chân Cầu
hoạ thơ Hàn Thiên
Lương
Heo may tơ liễu chân cầu
Phất phơ cành trúc
vương sầu bao nhiêu
Thu vàng rêu bám lối
xưa
Áo nâu mái tóc phơi
màu trần ai
Anh đi gửi lại cho đời
Giọt thương giọt nhớ
bao lời yêu đương
Trông theo hút bóng mù
sương
Chinh nhân dặm thảm bụi
đường bơ vơ
Biết sao cho đến khi
nào?
Người về trở lại bên cầu
thương yêu
Lá trôi dòng nước hững
hờ
Bao muà thu đợi ngóng
chờ người xa
Biển đời sóng nước lô
xô
Trên cầu soi tóc bóng
chiều buồn đưa
Vàng bay lá uá phô màu
Đôi bờ lau lách tình sầu
trăng mơ
Thuyền ai thấp thoáng
từ xa
Mênh mông sóng vỗ
sương mù hoàng hôn
Đường đi cỏ dại lối
mòn
Dấu chân thuở trước
anh còn nhớ không ?
Thương đau trong cõi bụi
hồng
Nợ người thiếu phụ tấm
lòng thủy chung…
15.11.2009 Lu Hà
Biển Trời Lận Đận
hoạ thơ Hàn Thiên
Lương
Hoàng hôn sóng vỗ
ngoài khơi
Làn mây lãng đãng trắng
trời hoang vu
Vì sao ra nỗi bơ phờ
Xót xa thân phận đôi bờ
tử sinh
Ngậm ngùi nhớ mái nhà
tranh
Dòng sông bãi miá vườn
xanh con đò
Bao năm mù mịt xa nhà
Biển ơi ! Bốn hướng
đâu là quê hương ?
Bọt bèo trôi nổi thê
lương
Trùng dương biển động
đoạn trường đau thương
Đảo hoang hải tặc phũ
phàng
Mang thân tứ đại lưu
vong sứ người
Rưng rưng cốc lệ vơi đầy
Mẹ cha còn ở cuối trời
Việt Nam
Năm dài tháng tận xa
xăm
Con chim vắng bóng cá
chìm sôi tăm
Chôn sâu ngàn dặm nỗi
niềm
Chiều nay lồng lộng
hoàng hôn lụi tàn
Lao xao lớp sóng chân
cồn
Đất trời thăm thẳm
hương hồn bay xa…
Mảnh đời bao kiếp phù
du
Tự do là chốn ước mơ
chưả thành....
16.11.2009 Lu Hà
Gịọt Sầu Mưa Tuôn
hoạ thơ Ngọc Bích
Ngậm ngùi sáng nắng
chiều mưa
Vườn xuân ướt sũng bướm
hoa thẫn thờ
Trông ra lòng cũng rầu
rầu
Bao năm biền biệt mạch
sầu như tuôn
Bồi hồi nức nở nguồn
cơn
Hàng hiên mái ngói vẫn
buồn như xưa
Người ơi! Còn ở nơi
nao?
Để ta mất ngủ gối sầu
lệ rơi…
Lòng như gió thét mưa
trời
Phong ba bão táp biển
khơi hỡi chàng
Than ôi! Duyên phận lỡ
làng
Vì ai dấu bóng trăng
vàng thuở xưa?...
Ngoài kia mưa thảm gió
sầu
Trong lòng ta cũng mưa
sa mịt mù
Đời còn thổn thức bao
lâu
Ngọt ngào hương nhụy
tình yêu buổi đầu ?...
15.11.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen