Chung Một Bài Ca
tặng nữ văn sĩ Tiền
Anh Thơ
Mô hay mộ trong Nam
ngoài Bắc
Bạn thơ ơi! Vướng mắc
làm gì
Đố ai đếm được sao trời
Đố ai đo được sông dài
Việt Nam?
Bao nhiêu thế kỷ than
phiền trách
Thác ghềnh nào khó
tránh nước ta
Việt văn phiá bắc Hồng
Hà
Nghìn năm nho học dễ
mà đổi thay
Đi mô tê còn răng với
rứa
Trải tấm lòng công
chuá Huyền Trân
Miền trung khúc ruột
nhà Trần
Núi sông liền dải Bắc-
Nam một nhà
Chim Nam- Bắc bài ca
sông núi
Thì vẫn là tiếng nói
Việt Nam
Hò ơ sông nước thu bồn
Theo giòng quan họ lạc
miền Bắc Giang
Giọng miền Bắc đôi
dòng sơ xuất
Để kiếp sau tớ tính
vào Nam
Chắc rằng bạn sẽ chẳng
than
Chữ mô chữ mộ tớ nhầm
tiếc thay
Tớ mộ Phật bạn hay mô
Phật
Chữ vô thường tạo vật
đổi thay
Muôn loài sinh diệt
khôn cùng
Văn Lang Bách Việt
cùng làng Á đông
Cơn gió thôỉ lấn đường
Nam tiến
Từ Mán Mèo kéo đến Cao
Nguyên
Ba mươi dân tộc triền
miên
Ba mươi tiếng hát tự
nhiên nước nhà
Con chim Bắc liú lo tiếng
hót
Lạc vào rừng Đà Lạt nỉ
non
Ngân sao đúng giọng Miền
Nam
Bài ca thuở trước hát
vang trong vườn
Gió reo vui măng non mới
nhú
Đổi thay rồi lá uá màu
xưa
Đất lành chim đậu hát
ca
Đi tìm nơi chốn truyền
thưà Việt văn
Cô giáo Việt vẫn còn nuối
tiếc
Của một thời xuân sắc
ngày xưa
Khi cô vẫn chửa về già
Cô ơi hát tiếp bài ca
nửa chừng....
Ôi cuộc đời muôn trùng
duyên số
Gió thuận buồn chớ bỏ
lỡ qua
Lợi mình lợi cả người
ta
Việt văn chữ nghiã nước
nhà chờ mong
Hãy tha thiết vun trồng
cao vọng
Càng leo cao ngã xuống
càng đau
Thà rằng hiếu tử làm đầu
Cho mình chỗ dựa về
sau về già
Con chim non sớm chiều
thánh thót
Là niềm vui máu thịt của
mình
Bài ca tiếng Việt qua
nhanh
Giật mình sực tỉnh là
mình chiêm bao.
Ngôn ngữ nở rộ thăng
hoa
May ra bạn tớ cùng ca
một bài!
muà thu 2007 Lu Hà
Hồn Thu Xa Nhớ
hoạ thơ nữ thi sĩ Huệ
thu
Thu về hiu quạnh hoa
buồn
Phượng tàn cúc nở mất
còn khóc chi?...
Thu về gió lạnh mỗi
khi
Nhớ người hoa vẫn thầm
thì bao năm…
Than ôi! Sông núi miền
Nam
Quê hương yêu dấu bảy
lăm đau buồn
Tháng tư sóng nước mưa
nguồn
Thuyền ai trôi dạt nát
mòn bàn chân
Vượt biên thủy bộ tha
nhân
Nỗi lòng tê tái não
cân gánh giùm…
Tấm thân mòn mỏi lao
cùm
Tự do dân chủ tàn xuân
chẳng nề
Bồng bềnh bão nổi bốn
bề
Tương lai hạnh phúc sá
gì khổ lao
Nơi đây oanh yến hót
chào
Quê nhà tù ngục hỏi
sao ra lời ?...
Thu về trông áng mây
trời
Ngẩn ngơ ai nỡ cười
vui bạc tình….
Mây về Đà lạt quê mình
Nước hồ than thở bóng
hình còn không?...
14.9.2009 Lu Hà
Lòng Biển
hoạ thơ Hà Thượng Nhân
Nỗi niềm em dấu trong
thơ
Bao nhiêu hoài niệm ước
mơ cho đời
Tôi nay lòng dạ bời bời
Bóng chiều đã ngả rượu
mời nào say
Em còn sầu muộn đắng
cay
Trần gian xuôi ngược
đêm ngày điểm tô
Sáng ra tỉnh mộng là
thơ
Tôi đi mang cả cuộc cờ
dở dang
Thế thời lịch sử sang
trang
Ngoài trời quan tái lá
vàng trở thu
Trăng lên chênh chếch
mái lầu
Soi người thiếu phụ
bên cầu lệ trôi
Tình thơ tôi gửi lại đời
Men say nào ấm lòng
tôi bây giờ
Hồn tôi náo nức cho
thơ
Nghe như rỏ lệ đêm mưa
dòng dòng
Đầm đầm lã chã ra sông
Theo dòng biển cả
trong vòng chiêm bao
8.11.2009 Lu Hà
Nhân Tình Thế Thái
tặng Tuyền Linh
Việc đời hoá giải giản
đơn
Tâm tình nhắn gửi luận
bàn bốn phương
Hữu duyên tương ngộ
trùng phùng
Tấm lòng là lẽ chẳng
màng thị phi
Tiếng chì tiếng bấc
làm chi
Bỗng dưng có kẻ mua
dây buộc mình
Sương mù che lấp trời
xanh
Bụi hồng là cõi nhân
tình đi qua
Ngẫm trông bể thảm mà
đau
Mấy muà tan hợp hương
hoa cho đời
Bọt bèo cánh bướm lẻ
loi
Lênh đênh dòng chảy
tìm người muôn phương
Nỗi niềm chẳng dấu
trong lòng
Bài thơ năm chữ theo
dòng biển khơi
Thương anh tuổi đã cao
rồi
Tâm hồn nghệ sĩ bầu trời
mênh mông
Sông hồ nổi sóng thê
lương
Hợp tan tan hợp vô thường
nổi trôi
Yêu nhau chín bỏ làm
mười
Chê nhau dưa muối chán
đời mặn chua
Phải đâu trăng tỏ mây
mờ
Khoan dung độ lượng tìm
đâu bây giờ
Vần thơ anh đã viết ra
Thông tin đại chúng
toàn cầu lắng nghe
Phải đâu chen truyện
nhiêu khê
Nhân tình thế thái tìm
về quê hương
Rửng rưng tôi chẳng nỡ
lòng
Nên tôi mới phải đa
mang sự đời.
6.11.2009 Lu Hà
Theo Dấu Chân Xưa
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Lối xưa chân cứng đá
mòn
Theo dòng nước chảy
tâm hồn Tố Như
Trăm năm kể chuyện
ngàn thu
Trăng soi đầu ngõ bóng
luà cưả sau
Thăm quê lòng dạ nao
nao
Bên mồ khói nhạt thi
hào nằm đây
Xanh xao cỏ mọc thu
gày
Hơi sương rỏ lệ hàng
cây ngậm ngùi
Người đi thế kỷ xa vời
Đạm Tiên tủi hận Kiều
Nhi bán mình
Thương thay một kiếp
phong tình
Vì Cha mà phải thác ghềnh
lao đao
Nguyễn Du! Ơi hỡi Nguyễn
Du
Tiên Điền nợ gánh
phong ba bụi trần
Thi văn đài các tha
nhân
Ngàn năm lục bát gian
gian luận bàn…
9.11.2009 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen